Trợ giúp - Tìm kiếm - Thành viên - Lịch ghi nhớ
Phiên bản đầy đủ: Sao anh vẫn bơ vơ giữa trời ??
Quang Dũng Fan Club > Góc dành cho Fan's QD > Cảm nhận âm nhạc
hardsoftvn
Có những lúc tôi đi m không biết mình đi đâu, vì ai, để l m gì, cứ lang thang vô định như một kẻ nh n r-i. Mọi người nói tôi “thất tình”, tôi cũng không cắt nghĩa được tình yêu l gì m nó lại khiến tôi lao đao, khốn đốn đến thế. Sự mất mát quá lớn khiến tôi không tin mình vừa trải qua một cú sốc lớn trong đời. “Cho nhau niềm tin dù mai cách xa…” ?

Dường như khi tình yêu v hy vọng không còn, người ta mới vỡ ra rằng tình yêu tồn tại l nhờ ảo tưởng, ảo tưởng về những khái niệm tuyệt đối. Tôi đã l m gì nên n-i ? Có chăng l vì tôi đã quá tin v yêu. Trong khoảng tối mênh mông của tuyệt vọng ấy, vẫn biết tôi v em chỉ l hai đường thẳng song song v mọi n- lực của tôi l vô vọng, nhưng tôi vẫn không thôi gi y vò mình bằng câu hỏi: “Về đâu em hỡi ta sẽ luôn có đôi?”. Không biết có phải l “điềm rủi” không m tôi b-ng “cảm” Quang Dũng – ch ng ca sĩ có giọng ca nặng tính tự sự nhưng vô cùng truyền cảm ấy ngay từ lần đầu tiên nghe anh hát Về đâu em hỡi (của nhạc sĩ Quốc An), có một điều gì đó như l sự đồng cảm, như l sự sẻ chia trong giọng hát của anh. Ai đó nói “Quang Dũng hát như kể”, với tôi, những b i hát của anh l những khúc tự tình m không ít lần tôi như thấy bóng dáng của mình trong đó. Hợp – tan muôn đời vẫn l lẽ thường tình của những đôi lứa yêu nhau nhưng giá như trong tình yêu, ai cũng tìm được cho mình một “lối về” bình an v hạnh phúc thì hẳn ta đã không thảng thốt khi đứng trước ngã rẽ của tâm hồn: “Về nơi đâu người ơi, sao anh vẫn bơ vơ giữa trời…”

Trần Đức Hùng Vi

(Theo Thanh Niên cuối tuần số 349 (2549) ng y 15.12.2002)
abeautifultiger
Chúng ta chia tay nhau. Em đến một đất nước khác. Anh ở lại, v m-i ng y qua nhớ em thật nhiều “không có em còn tôi với ai, không có em lạnh giá đường vui, không có em ngồi đứng nơi n y. Không có em còn ai với ai, em đã đi chìm khuất đã theo, em đã như ngọn gió quạnh hiu, không có em đường phố tiêu điều, em đã xa lìa trong n-i đau”. Anh không thể giữ em lại đây khi đó l con đường em đã chọn, nhớ em anh chỉ biết tìm quên trong công việc, trong những cuộc vui cùng bạn bè. Nhưng m-i tối khi một mình chạy xe về nh anh chợt nhìn trời sao rồi thấy lòng mình quặng đau khi không thể quên tiếng cười nói rộn r ng của em khi bên nhau. “Ngôi sao nhỏ có bao giờ rời xa ngôi sao lớn không anh?” “không đâu, hai ngôi sao đó lúc n o cũng kề bên nhau, không tin thì đêm n o em cũng nhìn lên trời xem”. Nhưng bây giờ thì hai ngôi sao đó không còn gần nhau nữa, ngôi sao lớn đã nằm riêng một góc trời khác, ngôi sao nhó vẫn còn đó, cô đơn v ng y c ng nhỏ hơn. “Em đi biền biệt muôn trùng quá, Từng cơn gió v từng cơn gió, em đi gió lạnh bến xa bờ, từng n-i nhớ trùng trùng n-i nhớ …” Em nhỏ bé v ngây thơ quá có hợp với nơi m cuộc sống h ng ng y đầy những bon chen để tồn tại – v giữa những giờ phút đó em có còn nhớ anh không ?

Từ lúc em ra đi, anh v em chắng còn liên lạc với nhau, ta xa nhau đã 4 năm rồi. Có lẽ với từng ấy thời gian em đã trở th nh con người khác v anh chỉ còn l 1 kỷ niệm trong em. Được tin em về , anh tưởng rằng những cảm xúc ng y xưa đã ngủ quên nay b-ng tr-i dậy nguyên vẹn như ng y đầu. Anh đến m không cần biết sau đó sẽ xảy ra chuỵện gì, chỉ cần được nhìn thấy em một lần, được nghe em nói một lời – dù chỉ l lời chia tay. “Anh sẽ đến dù bóng em xa dần xa, anh sẽ đến dù ng y tháng phôi pha tình ta. Anh sẽ đến, dù có đêm đêm lệ rơi, Anh sẽ đến dù chỉ bên em một phút thôi.”

Em đứng đấy, vẫn đẹp v dịu d ng như ng y đầu anh gặp em. Anh lại đưa em đi qua con đường xưa, ôn lại những kỷ niệm cũ. Anh im lặng, em cũng không ríu rít như nh y ấy. Trời mưa, quán café quen giọng nam trầm ấm vang lên, từng lời cứ như thấm v o đáy lòng.

“Mưa rơi mưa rơi xuống phố rơi trên l n tóc của em. hạt mưa về mang thương nhớ con phố vắng xa mờ thương về chốn ấy. Em đi về phía trờI n o tiếng mưa còn mãi nghẹn ng o. Cô đơn chợt đến tiếng mưa buồn tênh nghe lòng đắng cay. Mưa rơi mưa rơi tí tách rơi trên th nh phố lạnh câm. Ng y em ra đi mãi mãi anh cứ mãi âm thầm mơ về dĩ vãng. Em đi về phí trời hồngvắng xa buồn đến ngập lòng, anh mong chờ mãi tiếng mưa g o thét trời buồn u mê. Mưa rơi mưa rơi thấm ướt bước chân buồn bã về đêm. Tình yêu rồi cũng như lá rơi rớt khắp trên đường ta về buốt giá. Mưa rơi mưa rơi phố xá vắng tênh tình cũng buồn tênh. Hạt mưa còn rơi rơi mãi tình yêu nay đã cách xa rồi”.

Hai ng y nữa em lại đi, em có thể ở lại không ? Anh chắng biết, từ đầu em đã không chọn nơi n y, giờ có lẽ cũng không. Anh phải nhìn em ra đi một lần nữa, có lẽ lần n y l mãi mãi. Cách xa nữa vòng trái đất, một đời người có mấy lần gặp lại, nhất l khi ta đã chắng l gì của nhau. Đưa em về trời vẫn còn mưa, anh mong sao đường xa hơn để giờ phút bên nhau d i hơn. “Người lữ khách đêm khuya mơ hồ nghe tiếng mưa, vòng tay ấm bao năm xưa đâu rồi xa khuất mờ. Đêm nay hạt mưa nghe buốt giá hồn tôi”
babyfish
Nhìn một b i viết quá d i của anh to n ra mã, babyfish rất sợ khi type lại to n bộ bằng font Unicode, nhưng xem xong thấy b i cảm nhận của anh hay quá, tr n trề cảm xúc quá babyfish đánh lại to n bộ để mọi ngừoi cùng chia sẻ với anh. Bốn năm, một khoảng thời gian không d i v cũng không quá ngắn đối với những ai đang sống trong tình yêu. Chắc hẳn anh rất hạnh phúc khi yêu chị ? Babyfish đã từng có tâm trạng giống như anh bây giờ nhưng đó chỉ còn l quá khứ khi giữa chúng tôi có quá nhiều điểm khác biệt. Thôi thì hãy cứ để nó trôi qua vì “thời gian l phương thuốc thần kì nhất để chữa vết thương lòng” m anh. Hy vọng anh cảm thấy tâm hồn nhẹ nh ng hơn, thanh thản hơn vì có người sẻ chia với mình.
KhanhTuong
Thêm một người đồng cảnh ngộ, anh abeutifultiger ạ. B i viết của anh thật hay. Tình yêu của anh, dù giờ xa cách, nhưng KhanhTuong nghĩ, cũng đẹp lắm. Anh còn 2 ng y bên nhau thì mong anh hạnh phúc. Buồn cũng phải xa, vậy thì hãy vui vẻ để có những kỷ niệm đẹp.

Ðôi lúc KT thấy mình cũng trong ho n cảnh đó, chỉ khác l KT l m người "ra đi" như trong b i của anh. M-i khi nghe những lời nhạc hợp ho n cảnh của mình, của người anh đang ở lại, mình chỉ biết ngồi tư lự. Ra đi không phải l 1 chọn lựa dể d ng, nhưng không thể l m khác. Không biết với anh chị thì sao, chứ mình dẫu có ở lại cũng không thể đến được với người mình yêu, dẫu anh ấy cũng rất yêu mình. Yêu nhau m vô vọng thì ra đi l giải pháp tốt nhất. Ðể thời gian xoa dịu n-i buồn. Ðể khoảng cách l m dấu chấm cho 1 tình yêu. Ðể mãi mãi giữ trong tim hình ảnh đẹp ban đầu. Ðể mãi mãi vẫn thương yêu nhau... Tình yêu nhiều khi chỉ l 2 đường thẳng song song m thôi.
abeautifultiger
Tôi thường có thói quen viết những suy nghĩ, cảm xúc của mình v o file bí mật lưu trong máy. Trong lúc vô tình dạo web n y, tôi rất thích mục cảm nhận âm nhạc, có rất nhiều b i xúc động, v tôi nảy ý tưởng post cảm xúc của tôi lên để cùng chia sẻ với mọi người. Cảm ơn Babyfish đã giúp tôi sửa chữa. KT nói đúng, thời gian l phương thuốc thần kỳ có thể xoa dịu mọi vết thương, tôi đang đợi chờ, hy vọng có thể dần quên được người ấy. Tình yêu của chúng tôi rất đẹp v quá nhiều những kỷ niệm yêu thương. Nhưng chúng tôi đúng l không thể cùng nhau đi trên một con đường. Vì vậy tôi chỉ biết thầm mong cho cô ấy luôn hạnh phúc với con đường cô ấy đã chọn, chỉ cần nhìn thấy cô ấy hạnh phúc l tôi mãn nguyện rồi.
Đây là phiên bản "lo-fi" của nội dung trang chính. Để xem phiên bản đầy đủ với nhiều thông tin hơn , xin hãy nháy vào đây.
Invision Power Board © 2001-2012 Invision Power Services, Inc.