Giữa khí trời se lạnh của một buổi chiều Đ Lạt sương mù , tôi chìm đắm trong những âm điệu mênh mang :"Đêm t n cho trăng khuyết ra đi theo người ...Yêu ng n lần hơn nữa cũng mất nhau rồi ..." v bất chợt nhớ đến anh. "Bất chợt "? Không hẳn l như vậy , tôi cũng không quá vô tâm đến n-i đánh mất bóng hình anh trong tôi . nhưng thật sự m-i lần nhớ anh tôi đều "len lén tâm tư " như thế .Giờ mình đã xa nhau hơn một tuần rồi . ĐI dạo trên phố , nhìn những đôi tình nhân tay trong tay dìu nhau dưới h ng thông vi vu , tôi c ng nhớ anh hơn bao giờ hết , lòng thầm ước ao có anh kề bên ...Nhưng tất cả đã lùi v o quá khứ , chẳng còn nữa , vì tôi biết " mình xa nhau thật rồi anh !" . Những cánh hoa dã quỳ v ng xát dưới cái nắng t n của buổi chiều đầu thu như đang vằn vặt lòng tôi cùng với giai điệu " ...nơi ấy hoa v ng cho đẹp mùa sang ..."
Rồi thời gian cũng cuồn cuộn chảy với biết bao bộn bề lo toan của cuộc sống . Giờ tôi đang ngồi trên chuyến t u quê hương - chuyến t u khởi h nh từ nơi tôi đang tìm kiếm chút danh vọng , th nh công cho chính mình , v đích đến thì không đâu xa lạ , đó l quê tôi -nơi m tôi biết anh vẫn đang mòn mỏi mong chờ từng ng y . Dọc đường , những bông hoa bươm bướm dại cũng dang nở rộ với cái sắc v ng mỏng manh , yếu đuối nhưng ánh lên chút gì đó đầy vẻ hy vọng . Cơn gió chớm xuân nhẹ thổi , tôi cũng mong anh sẽ đón tôi ở sân ga với đóa hoa cẩm chướng v ng ...Nhưng có lẽ chỉ l giấc mơ thôi , vì cuộc đời đâu đẹp thế . " Chiều về hoang phím đ n , một phút giây n o mình khóc cho nhau ..." Những ngấn nước mắt đang kìm lại phải chăng đang d nh trọn n-i niềm cho một ai đó nơi tôi sắp quay về , hay cho một cuộc tình m chính tôi người trong cuộc cũng chẳng biết l sắp kết thúc hay sắp sang một trang mới ...
Tôi chợt tình cờ nhận ra còn bốn ng y nữa l Tết trong một câu đùa của lũ bạn thân . Chỉ bốn ng y nữa thôi . Dạo bước trên những con phố quen , gió xuân hây hẩy nhẹ thổi , tr n ngập quanh tôi l những sắc v ng của nhiều loại hoa đẹp , nhưng nổi bật , ấn tượng nhất với tôi bao giờ cũng l hoa mai ...." ...Ru mai buồn từng cánh rơi ngo i sông mưa ..." M u v ng nhẹ nh ng , mượt m , mơn mởn như đưa tôi quay về với mùa xuân năm nao . Hoa mai nở rộ gieo lộc xuân của đất trời v o lòng người , nhưng riêng tôi thì bao giờ cũng buồn , man mác . "Hoa có v ng nơi ấy ???" Câu hỏi không người đáp vang v o ch- trống không của lòng tôi , v o không trung giữa cái đêm t n cho trăng khuyết " ấy , cho ai thì n o ai biết ...
V một mùa xuân nữa đang đến gần , nhìn mọi người tất bật chuẩn bị đón năm mới , tôi lại mong chờ trong hy vọng , hy vọng anh sẽ hiểu hết những n-i niềm . Để thời khắc giao mùa , đúng giây phút giao thừa anh sẽ đến bên tôi cùng với chậu hoa lys nhỏ v ng tươi mừng tôi tròn 18 tuổi trọn vẹn , anh nhé !
...Mai , dù ai đưa bước em qua đông d i ....Khi tiếng ca từng đêm vẫn đưa em về bên người ...."
( Thật sự tôi chẳng yêu thích sắc v ng , vì người ta thường nói đó l m u phản bội , nhưng nó ấn tượng trong mắt tôi vì đó l m u của tâm trạng , của nhiều cung bậc tình cảm trong con người tôi . Tôi viết b i n y cũng chẳng biết chính xác nhân vật " anh " l ai , có lẽ vì hơn bao giờ , lúc n y tôi vô định quá ...)
Tuyni ui , font chữ m u v ng khó đọc quá nên change sang m u xanh cho dễ đọc nghen