"Chiều nay xuân đã về sao nghe lặng lẽ, cô đơn. Trống vắng một mình em nhớ anh, anh hỡi". Điệu nhạc nhẹ nh ng cất lên sao như tiếng lòng mình đang thổn thức. Xuân đã về rồi đấy anh ạ. Trên khắp nẻo đường đã tr n ngập không khí mùa xuân, v trên những gương mặt của những người đang yêu cũng đang tr n ngập mùa của hạnh phúc, của lứa đôi. Vậy m giờ n y chỉ có em, một mình, lặng lẽ. Khói nh ai đang đốt những t n tro năm cũ, bãng lãng trôi, có lẽ khói cay l m nước mắt em rơi.
"Đến với em cho dù phút giây nhẹ thoáng trong mơ. Mãi mãi anh l n-i nhớ mong, anh hỡi". Vâng, anh đến với em v o một chiều mùa thu thật đẹp v cũng ra đi đúng v o dịp thu về để lại cho em một khoảng trời vô vọng. Biết bao kỷ niệm vẫn còn như mới hôm n o. Còn nhớ không anh những ng y xuân năm cũ, m-i đứa một nơi m lòng vẫn hướng về nhau. Còn nhớ không anh cảm giác đợi chờ, anh đã vượt một quãng đường xa để đến với em, để cho em niềm hạnh phúc vô biên. Em đã giận d-i bảo rằng anh đừng đến nhưng trong lòng lại thầm cảm ơn anh đã mang đến cho em một mùa xuân hồng hạnh phúc.
"Hãy mang đến những mùa xuân cho em anh ơi." Bây giờ thì anh không còn có thể mang đến cho em mùa xuân n o nữa cả. Tất cả đã trở th nh kỷ niệm, th nh quá khứ m không bao giờ em có thể quên. Định mệnh đã an b i, chia cắt đôi ta thì thôi cũng phải đ nh xa cách. Thế nhưng trong tận sâu đáy lòng em vẫn vang lên "Hãy mang đến những mùa xuân cho em anh ơi. Để em không thấy cô đơn chiều nay lang thang công viên.........". Dẫu biết l không thể n o có được nhưng em vẫn cứ nhớ, cứ mong, v đợi chờ ho i một điều vô vọng.
Em biết, anh không bao giờ đọc được những tâm sự n y của em v như thế có lẽ l hay hơn cho chúng ta. Em biết, anh vẫn còn yêu em nhiều lắm, nhưng ..............