Mùa xuân đến rồi đó anh! Những cây anh đào trụi lá khẳng khiu xếp hàng dọc dài ray tàu điện đã chuyển mình khoác lên tấm áo hồng phớt, cái màu hồng như vẫn làm anh không thể rời mắt khỏi đôi má em những ngày đầu thu chớm lạnh. Em cũng cất chiếc áo khoác mùa đông dày cui, nặng trịch vào tủ, tung tăng với những chiếc áo mới, không "kodomoppoi" -trẻ con- như anh vẫn chọc khi trước, mà có phần chững chạc, nữ tính hơn. Bỗng nhiên có những câu hát gắn liền với ký ức cũ xưa chợt quay về trong em, khiến em đang làm gì cũng ngừng tay và thấy mình bồi hồi xúc động.
Mùa xuân vừa đến, hoa về trên những bàn tay
Và em vừa đến, thay màu áo mới vì anh.
Nguyện cho ngày tháng êm đềm như những sớm mai.
Những nhọc nhằn chớm quên, vẫn trong ngần mắt em
Đang nhìn về anh...
Em biết dù em có hát anh nghe bao nhiêu lần anh cũng không hiểu được ngôn từ của bài hát đó. Nhưng em nghĩ nhìn vào gương mặt em anh sẽ nhận ra những tình cảm nhẹ nhàng chớm nở trong em, dù là e dè, lạ lẫm. Anh cũng biết vì sao mà! Với cuộc sống cùa những đứa xa nhà như tụi mình bây giờ, yêu thương và được yêu thương là một khao khát cháy bỏng, dù nó luôn đi cùng với những nỗi buồn khó chia sẻ được. Nhưng thôi đừng nói đến đau buồn, nhìn màu áo em này, nhìn những cánh hoa anh đào chẻ đôi như hình trái tim rơi rụng quanh chúng ta này, nhắm mắt nghe cơn gió hây hẩy cuốn theo nắng vàng và cảm giác ấm áp đang quấn lấy hai đứa tưng tửng đứng dười gốc cây này, nhắm mắt nhé, đừng mở mắt ra, em mà bị bắt gặp đang nhìn trộm anh chắc sẽ quê độ bỏ chạy mất.
Và em lại nhớ những giờ anh đứng chờ trông
Một mình lặng lẽ, ướt lạnh trong mưa vì em.
Tình yêu tìm thấy nguyên vẹn sau đêm bão giông
Giữa hoang tàn lãng quên, nơi cuối đường có anh
Riêng chờ đợi em...
Tình yêu không bao giờ là bất biến. Trái tim có hòa cùng nhịp đập chưa chắc sẽ thuộc về nhau lâu dài, bởi vô vàn những lý do khác xung quanh. Dù rất không muốn nhưng phải hiểu rõ điều đó để thấy trân trọng những phút giây bên cạnh nhau. Và càng yêu mến hơn những cố gắng để đến gần nhau, dù chưa biết kết quả thế nào, nhưng sau một cơn bể dâu, nhìn lại nơi cuối con đường quen thuộc nay đã trải thêm nhiều rêu phong sỏi đá, em lại thấy anh đứng đó như ngày nào trong cơn mưa năm xưa. Anh có rất nhiều đường để đi, nhưng anh đã chọn con đường duy nhất có thể đi cùng em, bất chấp những bề bộn lo toan sẽ tăng thêm vì phải phấn đấu vì những 2 người. Nhưng như thế biết đâu lại vui. Nhớ không nào, có một đêm mùa hè oi bức anh đến cứ như cơn gió mát rượi, một buổi chiều mùa đông mây xám lặng lẽ, em đến chỗ anh nói những câu chuyện không đầu không đuôi, cười giòn tan rồi bất chợt ngại ngùng...
Như chưa từng có những phút lìa xa, giấu gương mặt trên vai anh khóc oà
Những con đường em đi rồi cũng đưa em về bên anh
Như em được sống giây phút đầu tiên, có anh tận đến những giây cuối cùng...
Dù là cùng đi trên một con đường mỗi người sẽ thấy những lối rẽ khác nhau. Và cũng không ai đồng hành cùng ai mãi mãi nên dọc đường có những lúc chợt thấy mất dấu nhau. Cũng đã có khi em chán nản, muốn bỏ cuộc, xa anh vĩnh viễn, nhưng chỉ dám nói ra lời xa cách bằng những giọt nước mắt nóng hổi trên vai anh, chứ không thể cất thành lời. Thế mà, anh vẫn kiên nhẫn dìu em tiếp tục đi trên lối đi cheo leo dốc đồi ấy, nâng em dậy mỗi khi vấp ngã, để mỗi lần em nhìn lại chặng đường đã qua, bao giờ cũng thấy mình chỉ quay về với anh.
Trước khi gặp anh em đã từng có một phần đời không dài, nhưng đủ để lớn và nhận ra rằng, giây phút gặp anh là lúc em được sinh ra lần nữa, một con người tương đối khác xưa, tuy bên trong vẫn là em với những yêu thương chân thành như thuớ ấy. Khi nhìn lại ngày mình tìm về nhau, em nghĩ phút cuối đời có lẽ cũng hạnh phúc đến thế này thôi, có tự hào vì một cuộc sống có ích đến thế nào đi nữa cũng chỉ bằng hài lòng rằng mình đã sống cuộc đời ấy không bơ vơ.
Và, cây hoa anh đào này ơi, mỗi mùa xuân lại nở hoa chưa bao giờ sai hẹn với con người. Mùa hoa năm sau vẫn đẹp như năm cũ. Thế thì đến mùa xuân năm nào hoa anh đào không nở thì mình hãy quên nhau nhé! Nói như lời bài hát là "Suốt cuộc đời em không quên chân tình dành hết cho anh!"