Chê bao giờ cũng dễ hơn khen, vì qua hành động chê, người chê có thể nói thả cửa những gì mình thích bằng chính suy nghĩ chủ quan của mình mà không nhất thiết phải hiểu rõ về đối tượng chê. Trong sinh hoạt ca nhạc, những lời chê rộ lên quanh một sản phẩm, một hiện tượng âm nhạc bao giờ cũng thu hút sự tò mò của đám đông hơn là những lời khen. Có lẽ điều này đã khiến những người thích chê bai cảm thấy... tự tin và vì thế hăng hái hơn trong công cuộc đả phá nhiệt tình của mình...
Chê và những thói quen hoá thạch
Ai cũng biết khen hay chê, nếu xuất phát từ một thái độ khách quan, đều có tác dụng tốt đến sự hoàn thiện của một sản phẩm âm nhạc hay sự thành công của một ca sĩ, nhạc sĩ... Nhưng chê lấy được, chê để che đi cái sự không biết, sự lười biếng, sự chậm tiến bảo thủ... thì hẳn là chỉ có "tác dụng" kéo lùi lại sự phát triển của nền âm nhạc chung mà thôi. Không khó gì để nhận ra những lối chê ấy khi nhìn lại thị trường âm nhạc hiện nay. Chúng ta sẽ thử cùng "bắt bệnh" những lối chê bạt mạng hiện nay trên cơ sở đối chiếu với những thành phẩm âm nhạc là đối tượng của những châm chích ấy.
Chê một cách "văn minh", tức là chê đúng, chê để người bị chê phải tâm phục khẩu phục, không phải là chuyện dễ. Chê như thế đòi hỏi người chê một tầm hiểu biết phải bằng hoặc hơn người đã làm ra sản phẩm bị chê kia. Nhưng "tiêu chuẩn" ấy có lẽ quá tầm của đa số những người thích chê hiện nay. Vì không với được tới những điều kiện ấy, phe thích chê liền bám ngay vào một cái phao tạm được gọi là "truyền thống" mà thực ra chính là những thói quen đã hoá thạch. Bám vào đó - những thói quen - cố cựu, người ta có thể sẵn giọng mà chê bai, thậm chí mạt sát những người đã dám bằng những nỗ lực sáng tạo cá nhân của mình mà phá bỏ những không gian thưởng thức âm nhạc cũ kỹ.
Việc 2 sản phẩm âm nhạc liên quan đến Trịnh Công Sơn trở thành tâm điểm của những khen chê lẫn lộn mấy tháng qua càng cho thấy rõ sức nặng của những tảng đá "thói quen" đè nặng lên những lớp hậu sinh. Theo lý thuyết của "thói quen" thì những người đã làm ra album Này em có nhớ và show diễn Đêm thần thoại hẳn là những kẻ táo tợn đã dám phá hoại nhạc Trịnh, bởi đã dám đem nhạc Trịnh đặt vào một không gian âm nhạc khác hẳn với những gì mà "thói quen" đã quy định.
Những fans trung thành nhất, đến mức cuồng tín, của Trịnh Công Sơn đã từ lâu tự đề ra một thước đo với những "chuẩn" có thâm niên vài chục năm, trong khi cuộc sống đã thay đổi rất nhiều, và cả chính Trịnh Công Sơn lúc còn sống cũng đã nghĩ và viết rất khác thời trước. Những fans như thế tự cho rằng ai làm gì khác với cái khung tiêu chuẩn mà họ tự dựng lên tức là đã dám phá hỏng nhạc Trịnh, trong khi thực tế việc ấy chỉ là phá tan hay bước ra khỏi cái khung mà chính Trịnh Công Sơn cũng không hề biết đến hay có ý định tạo ra, nói cách khác, tức là quay lưng lại với những fans chẳng liên quan gì tới bản thân âm nhạc của Trịnh nhạc sĩ mà thôi. Chuyện ấy và chuyện "phá" nhạc Trịnh khác nhau hoàn toàn!
Sự giận dữ của các fans nhạc Trịnh trước những kẻ "ương bướng" kia đôi khi trở nên quá đà. Và đó đây người ta đọc được hay nghe thấy những lời chê giống như mạt sát nhiều hơn. Xuất phát từ lòng tự ái bị tổn thương, rằng mình và những sở thích cá nhân của mình bị coi thường, những fans cốt cán và cực đoan nhất không ngần ngại quy kết và gán cho những sản phẩm âm nhạc trái tai họ những gì tầm thường nhất, thậm chí có những lời chê rất thiếu văn hoá và chỉ cho thấy sự cuồng tín của người chê mà thôi, như trường hợp một bài viết về album Này em có nhớ trên một tờ báo lá cải ở hải ngoại và được nhiều người ở phe anti-Thanh Lam truyền tay nhau đọc một cách thích thú (một sở thích kỳ lạ khi đối diện với những ngôn từ rất thiếu văn minh như thế!).
Nhưng dù gì thì những sản phẩm âm nhạc vừa kể vẫn là những thành phẩm đúc kết từ quá trình sáng tạo thực sự chứ không phải từ những cuộc chơi ngẫu hứng. Xét về mặt vật chất, sản xuất nghệ thuật rất tốn kém và không ai lại đem cả đống tiền ra để rảnh rỗi phá chơi cho thiên hạ bực tức. Chỉ có lòng ham sáng tạo tột bậc mới khiến họ "liều" đến thế. Mà phán xét những quy trình sáng tạo không phải là việc dành cho những người kém hiểu biết, bởi như đã nói từ đầu, người muốn chê phải ở cái tầm bằng hoặc hơn người bị chê. Mà những người chê chỉ biết bám vào độc một cái phao "thói quen" thì mong gì ở họ sự sáng tạo tự thân để có thể phán xét người khác?
Trí Dũng-GDX
Câu chuyện "thói quen hóa thạch"
Một trong những đặc tính lớn của nghệ thuật âm nhạc, đó là yếu tố thời gian. Thời gian bao hàm nhiều khía cạnh, trong đó có khía cạnh để thẩm thấu tác phẩm. Cũng chính yếu tố này mà những tác phẩm mới, những sáng tạo mới không nhanh chóng được công chúng "hấp thụ" như một sự chấp nhận.
Vì vậy trước một hiện tượng mới lạ về tác phẩm, về cách thể hiện tác phẩm..., vai trò của công tác phê bình là rất quan trọng, bởi đó là lực lượng nhạy cảm, tinh tế trước những cái mới. Nếu những người sáng tạo là những người có thể "quên" đi những cái cũ để say sưa tạo ra cái mới, đối xử với cái mới bằng cả con tim nồng nhiệt của mình thì người phê bình phải cư xử với cái mới một cách khách quan, thiên về lý trí. Sau khi quên đi cái cũ, những cái mới thật sự có giá trị sẽ được tạo ra nhưng cũng có khi cái được tạo ra chỉ là một ảo tưởng của nhiệt tình sáng tạo.
Công chúng âm nhạc có "thói quen hóa thạch" hay không?
Ngược dòng lịch sử, trở lại với buổi bình minh của tân nhạc Việt Nam. Trước sự kiện này, có sự đấu tranh giữa hai phái tân học và cựu học, nhưng công chúng thì vẫn "vô tư" tiếp nhận và cổ vũ cho những ca khúc mới.
Cho đến nay, sinh hoạt âm nhạc đại chúng Việt Nam, nhìn trên lĩnh vực ca khúc, có nhiều dòng nhạc, nhiều thể loại. Ca khúc Trịnh Công Sơn và những ca khúc trữ tình, lãng mạn mà chúng ta thường gọi là "nhạc tiền chiến", số lượng công chúng hiện nay còn khá ít ỏi. Rất nhiều thể loại như pop, R&B, rock, jazz và nhất là hip-hop - một thể loại mới được "cập nhật" trong đời sống âm nhạc ở những năm gần đây - là những thể loại thu hút phần lớn công chúng. Như thế, ngoại trừ một bộ phận công chúng trung thành tuyệt đối với dòng nhạc mà mình yêu thích thì nhìn chung sự thưởng thức âm nhạc của công chúng rất "động" chứ không phải là những "thói quen hóa thạch". Hơn thế nữa, với những ca khúc hiện hành, rất nhiều ca khúc bị "chê", điều đó chứng tỏ rằng họ cũng có một sự "thẩm định" nhất định trước những cái mới.
Những người sáng tạo có "thói quen hóa thạch" hay không?
Trở lại câu chuyện về những ca khúc của Trịnh Công Sơn, trong bài Lý thuyết "chê" và thành phẩm âm nhạc, Trí Dũng cho rằng những người sáng tạo đã "bước ra khỏi cái khung mà chính Trịnh Công Sơn cũng không hề biết đến hay có ý định tạo ra". Thật là một sự sáng tạo "phi thường". Nhưng có lẽ điều này cũng không làm nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vui (nếu ông còn được chứng kiến), bởi vì đó không phải là tác phẩm của ông hay những điều ông muốn gởi gắm vào tác phẩm. Một vấn đề đặt ra là với sức sáng tạo "phi thường" như vậy, tại sao những người này không tạo ra những tác phẩm mới với những cảm xúc sáng tạo đó mà lại phải "dựa hơi" những ca khúc của Trịnh Công Sơn? Có phải khả năng sáng tạo của họ cũng bị "hóa thạch" hay bởi cái bóng quá lớn của người đi trước?
Với ca sĩ Thanh Lam, những gì mà cô thể hiện trong album Này em có nhớ (gồm những ca khúc của Trịnh Công Sơn), nếu nghe kỹ chẳng khác gì cách cô thể hiện trong album Nắng lên (gồm những ca khúc của Lê Minh Sơn) và ở rải rác một số ca khúc khác. Cũng với cách hát nhiều chỗ như nói, gằn giọng, hú hét... , như thế những cung cách này có bị "hóa thạch" không, hay ca khúc Trịnh Công Sơn và ca khúc Lê Minh Sơn có những tương đồng?
Sự sáng tạo là nhân tố phát triển cần được ủng hộ, và nhất là cần được nhìn nhận một cách xác thực về giá trị, đó là việc làm khách quan để vinh danh những sáng tạo đích thực, tránh vàng thau lẫn lộn. Đừng bóp chết những ý tưởng sáng tạo nhưng cũng không nên bóp chết những thiện chí phê bình. Cả hai lĩnh vực cần được cổ vũ và hoạt động đúng chức năng của nó, có thế mới tạo ra được sự phát triển bền vững của một nền âm nhạc.
Hải Long-GDX