Misa
Sep 19 2005, 06:25 PM
Đó là một thế giới rực rỡ ánh đèn và bóng tối mờ ảo; một thế giới của lộng lẫy và trần trụi, của sắc đẹp và tiền bạc, của nổi tiếng và tai tiếng. Một thế giới mà những bước chân đi trên sàn catwalk bỗng dài vô tận...
Để trở thành “siêu mẫu”?
Qua các trang web, tổng đài điện thoại… chúng tôi tìm được danh sách hơn 10 công ty, trung tâm đào tạo người mẫu, thế nhưng khi liên hệ thì quá nửa không có chức năng cụ thể, chỉ bảo: “Để lại số điện thoại, khi nào có mối sẽ báo”. Đang bế tắc thì một tin nhắn điện thoại gửi tới: “Bầu T. đang tuyển người mẫu, mai đến gấp, nhớ ăn mặc thật bốc vào!”.
Bầu T. còn khá trẻ, đẹp trai, người tầm thước, đôi mắt nhỏ luôn giấu trong cặp kính mát màu trà. Vừa gặp T. “nổ” ngay: “Tôi đang nắm trong tay khoảng 30 cô người mẫu loại top. Gương mặt em ăn ảnh đấy, trang điểm thêm một chút là anh có thể lăng-xê em thành vơ-đét. Em muốn tham gia cuộc thi nào, siêu mẫu hay hoa hậu ăn ảnh, hoa khôi đồng bằng... Anh quen hết ban giám khảo. Nhưng công đào tạo của anh cao lắm nhé!”.
Nhìn soi mói qua cặp kính màu, bầu T. bảo lính lấy số đo ba vòng và chiều cao của tôi, bảo đi vài vòng để bầu ngắm nghía tới lui, rồi búng tay cái tróc: “OK! Chắc chắn được, anh lấy 2 triệu học phí căn bản, chi phí thi cử, chụp hình tới đâu trả tới đó. Đồng ý thì học ngay hôm nay”.
Khi tôi nói chấp nhận giá đó nhưng phải về suy nghĩ thêm thì bầu T. thét lớn: “Trời... trời, cái con nhỏ này, hàng chục con đang đứng chờ tuyển ngoài kia kìa, anh đâu rảnh mà chờ em. Thu nhập người mẫu bên anh toàn 6-7 triệu/tháng, tệ tệ cũng 4-5 triệu. Show anh giới thiệu toàn mấy công ty lớn, chỉ đứng cười không thôi cũng bỏ túi 400.000 - 500.000đ rồi. Anh còn giới thiệu cho em gặp đại gia nữa”.
Thấy chúng tôi trố “cặp mắt nai” chăm chú lắng nghe, T. lấy trong túi xách một catalogue nhỏ, giọng hào hứng: “Đây... đây... bé N. chụp show độc quyền được 300 đô đấy, các đại gia săn đuổi ghê lắm đó”. Lật xem những bức ảnh trong cuốn catalogue, thấy hình N. nằm, ngồi, uốn éo đủ thứ kiểu ngoài bãi biển để quảng cáo cho một hãng đồ lót, tôi chuồn thẳng...
Hôm uống cà phê trong quán Q., nơi “đóng đô” của những cô gái chân dài từ quê lên với giấc mơ “người mẫu tương lai”, nghe được tin “công ty X đang tuyển đào tạo cấp tốc người mẫu...” tôi nhanh chân bám theo các cô gái chạy tới điểm hẹn.
Đó là một... khách sạn ở đường V (TP.HCM). Nhóm tôi còn ngần ngại đứng lấp ló thì thấy nhiều cô gái tuổi còn rất trẻ, chỉ khoảng 16-17 nhộn nhịp đi ra đi vào. Trong phòng, 5-6 người đàn ông sang trọng đã luống tuổi đang ngắm nghía và yêu cầu các em quay trước quay sau, xem mặt, xem dáng từng em một như cách người ta lựa mấy món hàng ngoài chợ.
Thấy tôi xầm xì với mấy cô gái, chị bầu show tên N. cũng là người mẫu, bước đến rỉ tai nói như rít: “Toàn là đại gia không đấy, liệu hồn!”. N. giải thích thêm “đây là buổi tuyển chọn để đào tạo người mẫu cấp tốc cho một chương trình văn nghệ lớn lắm”.
Đến lượt tôi bước ra và đi tới đi lui, các “đại gia” cũng lựa tới, lựa lui rồi thì thầm với N.. N. bước tới mỉm cười với tôi: “Mấy ổng chọn em rồi đó, lại cảm ơn người ta đi!”. Mấy em gái đi cùng không được chọn mặt buồn xo...
Tôi được mời đến bàn việc ký hợp đồng tại một căn biệt thự. Chủ nhân là một trong những người ở khách sạn hôm trước. Tướng ông mập, lùn và tuổi thì đến ba tôi cũng phải kêu bằng chú. Cười giả lả, ông mời tôi ngồi, sau một hồi huyên thuyên về “show diễn hoành tráng sắp diễn ra”, ông sà tới ngồi sát bên và lôi ra một chai nước hoa hiệu Gucci “anh mới đi Paris về, tặng em làm quen!”.
Tôi ngại ngùng hỏi: “Vậy khi nào em được đào tạo thành người mẫu?”. Ông đặt ngay lên bàn một phong bì dày cộp: “Cần gì đào tạo, em thấy mấy cô ca sĩ, diễn viên có đào tạo gì mà cũng làm siêu mẫu, rồi người mẫu có học hành gì mà cũng lên sân khấu ca hát tưng bừng, làm với tụi anh đi rồi em sẽ trở thành siêu mẫu thôi mà!”.
Người mẫu N. vừa giúp ông ta nhét chiếc phong bì vào giỏ xách của tôi, vừa “bồi” thêm: “Ảnh là người quan hệ mật thiết với giới nghệ sĩ, đạo diễn, ảnh có thể giúp bất cứ người đẹp nào vươn lên hàng top trong giới người mẫu. Em may phước lắm mới được ảnh chọn làm vơ-đét cho chương trình sắp tới đó... Làm bạn với ảnh em sướng ba đời...”. Linh tính báo có mối nguy hiểm, tôi vội từ chối và ù chạy thoát thân...
Ngày hôm sau trở lại quán cà phê, tôi mới hay tin đã có một cô gái trẻ khác thế chỗ tôi ngay trong ngày. Một cô gái trẻ ngồi cùng bàn nói như trách: “Sao chị không ký hợp đồng? Mối này là ngon nhất đó, chị không làm mà không giới thiệu cho em, tiếc thật...”. Cô bé chỉ mới 16 tuổi, gương mặt và vóc dáng đẹp như thiên thần. Tôi không biết nên tiếc hay mừng cho em...
Điều không có trong giáo trình huấn luyện
Mấy cô người mẫu “tương lai” giới thiệu chúng tôi đến học nhà “thầy” M. “Thầy” đã “đào tạo” thành công cả chục người mẫu mà tên tuổi lâu lâu cũng xuất hiện trong một số chương trình. Lớp học chỉ có năm bảy người, đa số chỉ mới 16, 17 tuổi. “Thầy” M. hỏi gia cảnh từng người một - khả năng tài chính gia đình, đang ở trọ hay ai bảo trợ, có bạn trai hay chưa... suốt cả buổi sáng.
Đến chiều “thầy” mới ra chiêu. Chỉ là những bước đi xoắn chân, lắc vai, xoay người... nhưng lời “thầy” nói mới rùng rợn: “Ánh mắt phải nhìn cho dâm vào... thật dâm vào!”. Mấy cô người mẫu còn chưa hiểu lời “thầy” nói thì bị quát ngay: “Phải tạo ấn tượng ngay từ ban đầu với khách, từ đôi mắt, thân hình, dáng đi... đều phải thật gợi cảm, khiêu khích, mắt người mẫu không thể là mắt người thường, mắt không dâm không phải người mẫu!”.
Tôi đã không thể chịu được những buổi “huấn luyện” của “thầy” M. đến ngày thứ hai cho dù “thầy” luôn tự đắc: “Ngoan hiền nghe lời thầy thì thầy giới thiệu cho nhiều tay giàu lắm, không có bảo trợ làm sao các em thành siêu mẫu được, đừng tưởng cứ chân dài là thành người mẫu đâu nhé!”.
Cuối cùng rồi tôi cũng được đào tạo trở thành người mẫu chuyên nghiệp một cách bài bản khi vớ được mẩu quảng cáo trên báo: “Trường đào tạo người mẫu chuyên nghiệp của công ty Z do giáo sư người Hàn huấn luyện, đặc biệt không thu học phí”. Lớp tập là sân thượng của công ty, bề ngang chưa đầy 4m, dài khoảng 8m, một nửa có mái hiên, nửa còn lại là... bầu trời!
Đều đặn tuần ba buổi, hơn chục bạn trẻ may mắn được dạy đi đứng, nhảy múa, cách tạo dáng, xoay vòng, trang điểm cá nhân và thể dục thẩm mỹ... đến mướt mồ hôi. Chúng tôi tập đi những đường thẳng với cuốn sách đặt trên đầu, chân bước đi, mắt nhìn thẳng mà sách không rơi, hay nhịp bước đều đặn với một quả chanh kẹp giữa hai đầu gối, đứng kiễng chân, hóp bụng, vươn vai...
Vị giáo sư Hàn Quốc rất nghiêm nghị cầm chiếc đũa dài trên tay chỉ trỏ, khẻ tay khẻ chân liên tục. Mồ hôi ra như tắm nhưng cả nhóm vẫn không được nghỉ. Cô bé D. đến từ Vĩnh Long thì thầm: “Nơi đây đào tạo chuyên nghiệp thật, trong phim Người mẫu em cũng thấy họ dạy như vậy”. Còn V., người Cần Thơ, thì than thở: “Mèn đét ơi, học làm người mẫu còn khổ hơn đi cày vậy nè...”.
Không đóng học phí nhưng mỗi đứa phải chạy vạy, xin tiền nhà, mượn tiền bạn vài triệu đồng để mua giày cao gót, đồ tập theo yêu cầu của thầy và điều bắt buộc là phải mua mỹ phẩm của công ty mỗi khi làm chương trình quảng cáo sản phẩm. Cả nhóm chúng tôi phải trải qua hàng chục buổi biểu diễn “giới thiệu sản phẩm” mà chẳng có một xu thù lao. Người phụ trách trừng mắt khi nghe T., cô bé người Đồng Tháp, thỏ thẻ hỏi chuyện tiền: “Thù lao gì? Đây là công ty tạo điều kiện cho mấy em thực tập, sau này ra làm người mẫu tha hồ hốt bạc...”.
Chúng tôi được thông báo về lễ tốt nghiệp được tổ chức hoành tráng tại khách sạn năm sao, nhưng đó chỉ là một chương trình mà cả nhóm phải ngồi bất động cho các chuyên viên trang điểm bôi bôi, trét trét… Tôi ngượng vô cùng khi chỉ mặc độc bộ đồ lót bé tẹo, mỏng tang để anh chuyên viên mặc sức vẽ lên khắp tay chân đầu mình những hình thù, màu sắc kỳ quái. Sau 4-5 tiếng ngồi bất động, tôi sững sờ khi ngắm nhìn mình trong gương: tôi đã biến thành một... con báo hoa!
Những người bạn của tôi cũng lần lượt biến thành sói, khỉ, hổ, có đứa “được” làm quái thú hay thần chết mà người ta gọi đó là “nghệ thuật tạo hình”. Khốn khổ hơn, chúng tôi phải... bò, lết, trườn, uốn éo, lăn lộn ra sân khấu như một sự “hóa thân” để chụp ảnh và có trời mới biết những tấm ảnh này sẽ xuất hiện nơi đâu!
Lớp học kết thúc mà hoàn toàn không có một mảnh giấy chứng nhận nào. Còn tôi thì tự hỏi sao người ta chỉ huấn luyện người mẫu cách sải chân thật điệu nghệ, cách đưa mắt khiêu khích gợi tình, cách uốn éo, bò trườn... như một cách kiếm tiền chuyên nghiệp mà không hề thấy ai đá động gì đến việc dạy những cô gái trẻ tuổi 16, 17 một câu nói lịch sự, một phong thái nền nã và một nền tảng đạo đức của nghề nghiệp?...
Thi Ngôn - Chi Giao
(Báo Tuổi Trẻ)
Misa
Sep 19 2005, 06:47 PM
'Đại gia' và 'chân dài'
Một người mẫu có tiếng trong làng thời trang khẳng định: "Không có đại gia sẽ không có người đẹp, nếu không có người đẹp bên cạnh thì chưa phải là đại gia...". Cô đang là "bạn" của một đại gia khét tiếng trong làng địa ốc dù trước cô, đã có đến ba người mẫu cặp bồ với nhân vật này.
Gọi điện đến Thanh, quản lý người mẫu của Công ty S., để hỏi thăm “cô em” đang biểu diễn chương trình thời trang trên Tân Bình, Thanh "mét" ngay: “Con Dung hả? Con này ghê gớm lắm, mới lên sàn có mấy buổi mà đã có đại gia đưa xe hơi đến đón đi rồi!”. Nhưng Thanh cũng thừa nhận: “Chắc là bạn trai nó chứ tôi chưa nghe ai giới thiệu mai mối đại gia cho Dung cả”.
Những ngày sống trong thế giới người mẫu, trong câu chuyện của những cô gái trẻ luôn có đề tài về những bộ quần áo mới, đổi điện thoại di động mới, sắm xe tay ga đời mới và không thể thiếu chuyện săn và đổi “bồ” mới. Xuân, 18 tuổi, người mẫu mới vào nghề chỉ hơn 6 tháng mà đã khoe đổi “bồ” tới ba lần.
Cô không ngần ngại chê bai anh “bồ” cũ: “Tưởng đi 'con' Dylan là ngon lành lắm, mắt cứ nằm trên chân mày, thấy mà ghét. Mới quen có một tuần, chỉ mới tặng có chiếc lắc vàng mà đã đòi đưa tao lên giường... Làm sao bằng anh Huân, ảnh là đại gia trong giới hột xoàn đó nghen, mới quen có ba ngày là ảnh đưa tao đi Mũi Né chơi, ở resort năm sao đàng hoàng, ngay đêm đầu tiên đã tặng tao một hột xoàn giá cả nghìn đô rồi, lịch sự lắm…”.
Còn Như, cô gái cao 1,68 m, mới ngày nào còn là nữ sinh vùng nông thôn Đồng Tháp, vậy mà giờ bất cứ trò giải trí cao cấp nào cô cũng tỏ tường. Như khoe: “Ảnh toàn đưa mình đến Hyatt, Caravelle, Rex... ăn tối không hà. Hôm đưa mình đi Hong Kong mua sắm về, ảnh bảo cuối năm cho mình theo ảnh đi Australia, vừa đi công tác vừa mua sắm luôn. Trời ơi, đi một chuyến vui quá trời mà tốn chỉ có 4.000 đô...”.
Thu, một siêu mẫu, ngồi nghe mấy em “cò con” khoe mẽ chỉ cười nhếch nửa miệng: “Mấy thằng bồ của tụi em tốt quá hé, thằng người yêu chị khờ lắm, nó chỉ mới lo được cho chị một căn hộ Sky Garden ở Phú Mỹ Hưng và một chiếc Ford Mondeo thôi. Hôm nào bận họp, nó cho người đưa đến tận phòng chị có 200 đô tự đi ăn sáng, còn hôm chị đi Sing mua đồ, nó chỉ gửi cho có 5.000 đô...”.
Những món quà bạc triệu, những tiệc đêm vài trăm đô, sắm cho người đẹp “con” @, Dylan, SH…, đưa đi chơi Thái Lan, Trung Quốc... bây giờ là chuyện của “tiểu gia”. “Đại gia” bây giờ phải “tặng” căn hộ, nhà riêng và đưa người đẹp đi châu Âu thăm Paris, London, sang Mỹ tham quan Hollywood mới đúng là... “đại gia”. Tính luôn tiền dằn túi để người đẹp tiêu pha mua sắm nước hoa, quần áo thời trang chính gốc... cả chuyến mất vài chục nghìn USD như chơi. Nhưng ân huệ này chỉ dành cho giới “top chân dài”, còn mấy “em nhỏ” mới lên nghề thì chỉ được nghe kể lại...
Như mới đây nổi lên vụ scandal của cô người mẫu hoa khôi Thu Hằng đang “tình đẹp như mơ” với một anh chàng đẹp trai, trẻ trung thì đùng một cái đòi chia tay để cặp kè với một ông già mới có... 60 tuổi nhưng là Việt kiều Mỹ mới về. Sau đó không lâu, Hằng đang ở nhà thuê đã dọn về nhà mới ở khu biệt thự Phú Mỹ Hưng và nghe đâu gia đình Hằng thất nghiệp dài dài ở quê còn được “con rể” biếu một số tiền lớn để làm ăn.
Tuy nhiên, nổi tiếng “chi đẹp” nhất trong các đại gia phải kể đến chuyện tình “anh em kết nghĩa” giữa người mẫu Phương và một đại gia kinh doanh bất động sản có tiếng trong thành phố. “Em đổi xe nha”, “em mua nhà mới”, “em kinh doanh nghe”... đều là “chuyện nhỏ”. “Em kết nghĩa” chỉ cần nói giá bao nhiêu là ông anh kết nghĩa ký "cái rẹt" trăm triệu là chuyện bình thường...
Chi “bạo lực”, chi “ngông”, chi “ngang” nhất phải kể đến đại gia Cường mà dân chơi Sài Gòn phong tặng danh hiệu “đại phá gia chi tử”. Đi đâu Cường cũng kè kè hai ba siêu mẫu. Cường từng thề độc với nhóm bạn nhậu là đã qua đêm với tất cả những người đẹp nổi tiếng nhất. Chẳng biết thực hư ra sao nhưng “thành tích lẫy lừng” của Cường đã được nhiều hoa hậu, hoa khôi, siêu mẫu danh giá thừa nhận...
Người đẹp Vân, “chuyên gia” cặp với đại gia nào thì chỉ một thời gian sau đại gia đó trở thành “tiểu gia” (phá sản) hay “vô hộp” (ở tù), thậm chí “dựa cột” (tử hình), có thời gian cũng “lên xe, xuống ngựa” với đại gia Cường. Mỗi “phi vụ” cưa đổ một mỹ nhân chân dài Cường phải tốn 200.000-300.000 USD.
Một lần khi đang chuẩn bị show diễn ra mắt cho một hãng thời trang, anh Minh, một người chuyên môi giới người đẹp cho các đại gia, đến làm quen với một cô người mẫu mới cứng. Sau vài ba câu thăm hỏi hoàn cảnh, Minh nói ngay: "Em muốn đi làm công ty không, việc rất nhẹ nhàng mà lương cao, mỗi tuần làm ba buổi tối thôi"...
Minh đưa "người mẫu" mới đến gặp sếp tại quán cà phê. Ông giám đốc là chủ một công ty kinh doanh kim khí điện máy, thuộc hàng đại gia mới phất, ông cũng ngần ngại khi cho biết, công việc đơn giản chỉ là... “đi tiếp khách với anh”.
Ông giám đốc khẳng định chắc nịch: “Tôi không làm gì em cả, chỉ vì tôi muốn có một người đi cùng trong những lần gặp khách hàng làm ăn thôi. Mình đi ăn uống toàn những nơi đàng hoàng, sang trọng như Hyatt, Caravelle... Hoàn toàn trong sáng, em yên tâm”. Người môi giới tiếp lời: “Làm ăn bây giờ đi một mình thì người ta bảo mình quê, bạn làm ăn của ảnh ai cũng có một cô đi theo cho đẹp vậy mà, á hậu H. lúc trước cũng làm việc cho ảnh như thế”.
Người mẫu tự đi "tiếp khách" bằng taxi chứ không có xe đưa đón. Sếp rất lịch sự đón ngay bậc tam cấp của một nhà hàng lớn, ông ghé sát tai thì thầm: “Em đẹp quá! Chắc đám bạn anh chết vì em đêm nay...”. Nhìn thực khách đủ biết nhóm đàn ông này ai cũng có gia đình rồi, nhưng xung quanh toàn là những bóng hồng xinh đẹp, có cô đoán tuổi chỉ bằng con gái các đại gia ngồi quanh. Cao lương mỹ vị được gọi lên liên tục, hầu hết những món chưa từng một lần được nghe chứ đừng nói tới được nếm thử.
Đang nói cười vui vẻ, điện thoại của đại gia để ria mép reo lên, chủ nhân nhìn số rồi đưa tay lên miệng: “Suỵt... suỵt... bả gọi, bả gọi...”. Mấy cô gái đang cười rú im bặt ngay. Đại gia nghe điện thoại giọng trở nên nghiêm trọng: “Cái gì mà bà cứ làm phiền tôi vậy. Tôi đang tiếp khách nước ngoài đây. Có 200.000 đồng cho nó đóng tiền học mà bà cũng gọi tôi. Thôi bà đưa đi, tối tôi về tính... À mà có thể về trễ lắm đó, 2h giờ sáng phải tiễn khách ra sân bay rồi...”.
Đại gia cúp máy và nói giọng đắc thắng: “Mẹ nó, con xin 200.000 đồng đi học cũng không cho, hồi sáng tôi mới cho bả 500.000 đồng rồi...”. Cả bàn nâng ly “dzô... dzô...”. Đại gia ria mép ôm lấy đôi vai trần của cô gái trẻ hôn vào môi cái “tróc”, rượu rót tràn ly, món tôm hùm được dọn lên.
Thù lao của người mẫu bốn ngày với 12 suất diễn rã rời từ sáng sớm đến 10h đêm được trả 1,2-1,4 triệu đồng tùy nhan sắc và thâm niên của từng người, trung bình 100.000 đồng/suất diễn, vậy mà đó là chương trình rất nhiều người mẫu mơ ước. Với những show lớn hơn, người mẫu có thể kiếm được 300.000-500.000 đồng/show, những cô đã có “thương hiệu” được trả cao lắm cũng từ 500.000 đến 1 triệu đồng là hết mức.
Thỉnh thoảng cũng có những show của công ty nước ngoài mỗi người được 1-2 triệu đồng và chỉ dành cho một vài người mẫu hàng top. Tuy vậy các show thời trang rất ít ỏi, người mẫu phải chạy sô nhận làm lễ tân, chụp hình, quay phim quảng cáo, che dù khai trương, đứng dàn chào trong các tiệc tùng tiếp khách... Tổng thu nhập tháng của một người mẫu hạng trung bình chỉ 3-5 triệu đồng.
Còn thu nhập tính đến giá nghìn USD rất hiếm hoi trong giới model hiện nay. Cá biệt nổi lên vài người mẫu có show quảng cáo kín từ sáng đến tối thu mỗi tháng không dưới 3.000 USD, nhưng chỉ đếm không quá năm ngón tay. Vậy mà thực tế là các người mẫu lương thấp ai cũng rực rỡ hàng hiệu, xe hiệu, trang điểm hiệu... Thù lao từ những buổi diễn có đủ để trang bị?
Cô người mẫu Trang 16 tuổi có đến hai “lão đại gia” chu cấp vật chất toàn diện, mỗi tháng còn cho cả chục triệu đồng dư ra để gửi về quê xây nhà. Vậy mà Trang vẫn “vô tư” nói: “Mấy ổng không đòi hỏi gì đâu, chỉ muốn đi ăn, đi chơi mỗi tối vì ái mộ em thôi...”. Trang quá ngây thơ nghĩ mình may mắn gặp được “hai ông bụt”, hay tại những bước chân đi trên sàn diễn của người mẫu sẽ vô cùng gập ghềnh nếu như không có bóng dáng những đại gia?
(Theo Tuổi Trẻ)
Misa
Sep 19 2005, 06:52 PM
PHẦN 2:
Phần lớn người mẫu chỉ qua khóa học một hai tháng, khi vào nghề thì “tự thân vận động” là chính, phải dựa vào những môi giới show, quảng cáo, chụp hình, quay phim, lễ tân; cũng có người chỉ qua “công nghệ lăngxê” đã vùn vụt thẳng tiến lên sàn catwalk... Nhưng đó cũng là câu chuyện của mồ hôi, nước mắt và sự mua bán...
Bài học đầu tiên và cô bé mau nước mắt
Vô cùng khó khăn, kể cả phải nhờ cậy đến “tay trong” chúng tôi mới giành được một vị trí trong chương trình biểu diễn thời trang hội chợ lớn nhất nhì trong năm. Người mẫu bây giờ sao đông đúc quá! Theo lịch làm việc, chúng tôi và gần 30 người mẫu khác đã có mặt trước 6h sáng để các chuyên viên trang điểm “làm việc” cho dù chương trình đến 10h mới bắt đầu.
Hôm “chạy sàn” trước ngày khai mạc hội chợ, nhiều người có ý hỏi đạo diễn về tiền thù lao thì chỉ được nghe một câu lạnh lùng: “Hỏi chi mất lòng vậy, bầu giới thiệu thì tiền công do bầu quyết định. Đòi hỏi là ổng cắt show thì chết đói cả lũ”.
Không hiểu sao mà đạo diễn lẫn ông bầu hay dành cho giới người mẫu những từ ngữ của đầu đường xó chợ, mỗi một bước chân sai, một vị trí đứng không đúng là anh đạo diễn hét lớn: “Cái con kia, ăn gì mà ngu quá vậy!... Còn cái con này, ăn cám sao mà đầu to chân bé không nhớ vị trí của mình...”.
Cô bé đã chực khóc, đứng khựng lại trên sàn, anh đạo diễn càng làm tới: “Đồ mất dạy! Nghỉ ngang chẳng những không có thù lao mà còn bị đền hợp đồng đó nhé, tiền triệu không đấy...”. Ai cũng xót xa cho cô gái trẻ, có cô thì thầm: “Con này tiêu rồi, nghề này mà không được đạo diễn, bầu show đỡ đầu là thúi hẻo rồi...”.
Trước mỗi suất diễn, không biết ai đó đã đặt sau sân khấu một chiếc bàn thờ nghi ngút khói, mấy cô người mẫu kỳ cựu cho biết: đó là bàn thờ tổ, trước khi diễn phải thắp nhang cúng tổ. Một cô gái trẻ thật thà hỏi “tổ mình là ai vậy chị?” thì bị “ăn” ngay một cái liếc mắt. Thật tình tôi cũng không biết tổ của nghề người mẫu là ai, Nga Mi hay Vệ Nữ...? Buổi đầu tiên diễn ra khá trơn tru, chỉ có ba cô bị “cắt hợp đồng” vì diễn quá cứng, không đạt, trong đó có cô bé mau nước mắt.
Lịch một ngày diễn ba suất sáng - chiều - tối, mỗi suất 2-3 giờ không tính thời gian trang điểm, chúng tôi có mặt từ 6h sáng và ra về sau 22h30, thời gian nghỉ giữa hai suất diễn rất ít nên đa số các cô ở lại sau sàn diễn. Tôi phát hiện những người mẫu có khả năng ngủ rất ngộ nghĩnh: chỉ dựa lưng vào tường ngủ hoặc ngủ ngồi!
Nhưng một trong những điều ngại ngùng nhất mà tôi gặp phải trong những ngày này là... thay đồ! Chúng tôi phải thay quần áo trước mặt những nam nhân viên, nam người mẫu và đạo diễn, ông bầu! Một cô ra vẻ sành đời nói lạnh tanh: “Bộ mới vô nghề hả? Bài học đầu tiên của bọn này là không biết mắc cỡ khi thay đồ, làm cái gì cũng phải tạo được dáng trước máy quay, trước mặt đạo diễn, mà mấy bộ đồ lót này nhằm nhò gì, tụi này còn 100% luôn. Càng hở hang càng đẹp lòng đạo diễn và ông bầu, càng được các đại gia chú ý...”.
Mồ hôi mà đổ xuống... sàn
...Chỉ mới xong màn hai của suất thứ hai mà cặp giò của tôi đã mỏi nhừ, ngón chân tê rần rần vì trung bình một suất tôi phải thực hiện đến 5-6 màn. Nhiều cô vừa khuất sau cánh gà đã vội vã vứt đôi guốc cao cả tấc sang một bên. D. đến từ Vĩnh Long than thở: “Cả năm có mang giày cao gót đâu, đau chân muốn chết”; còn V. - cô bé mới 17 tuổi đến từ Cần Thơ - thì lắc đầu: “Tưởng sướng chứ cực bỏ mẹ, mệt như đi cấy vậy...”.
Mỗi ngày chỉ trang điểm lúc sáng sớm, trước mỗi suất diễn trưa và tối chỉ giặm thêm phấn, tô thêm chút son nên càng về đêm những gương mặt non tơ kia càng nặng nề như muốn chảy ra. Mấy ngày diễn liên tục như thế nên da ngứa ngáy, khô quắt lại làm lớp phấn son bên trên cũng nhăn nheo theo, nhiều cô mới vào nghề mụn đã nổi đầy trên mặt.
Những bộ váy lộng lẫy, áo dài thiết kế, những nụ cười duyên trên sân khấu sao quá mâu thuẫn với đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, với cái dáng ngồi xổm mệt mỏi ở mọi nơi trong hậu đài. Quần quật từ sáng đến gần nửa đêm, mỗi người được trả thù lao mỗi buổi chỉ có 100.000 đồng.
Ngày dài rồi cũng trôi qua, những người mẫu nhanh chóng vứt bộ đồ diễn ra khỏi tấm thân rã rời, tất tả chạy khỏi sân khấu. Cô ngoắc taxi, cô đi xe máy một mình hay đèo nhau vù vào đêm đen, một số “siêu mẫu” thì xe hơi láng coóng rề tới tận cổng đón đi. Còn Tr., cô bé nhà quê mới lên thành, chỉ vừa 16 tuổi, cứ cầm mãi xấp tiền hơn triệu đồng đếm tới đếm lui. Tr. bảo tôi: “Chị em mình đi xe ôm đi, taxi mắc lắm, em phải đưa trọn số tiền này cho mẹ em mừng, mẹ đang ở nhà trọ chờ em…”.
Tôi thầm mong sự trong sáng và hiếu thảo của Tr. sẽ kéo dài trên suốt con đường theo nghiệp người mẫu - giấc mơ mà em thổ lộ với tôi hôm mới gặp nhau: “Em thích cái nghề này từ hồi năm, sáu tuổi lận. Có chị gần nhà em lên Sài Gòn làm người mẫu mới mấy tháng mà mỗi lần về là có xe hơi đưa đón, tiền tiêu như nước. Mẹ em bảo lên thành phố làm người mẫu đi, còn hơn đi lấy chồng Đài Loan…”.
Tr. không từ nan bất cứ một show nào, cho dù đó chỉ là người ta cần những người mẫu đi cầm dù cho VIP trong một lễ động thổ, khánh thành cư xá giãn dân, đứng làm dáng cả ngày dưới nắng trong một giải quần vợt nghiệp dư, hay làm dàn chào ở sảnh khách sạn cúi đầu chào khách hoặc có khi chỉ là những show đồng phục xanh xanh đỏ đỏ chạy nhong nhong ngoài phố quảng cáo dầu gội đầu... để kiếm vài chục ngàn đồng/ngày. Tr. rất tự tin: “Mình phải đi bước ngắn trước rồi mới đến bước dài chị à...”.
Chiêu thức “người đẹp trao tay”…
Đường vào nghề người mẫu thường có hai ngả. Những người đẹp đoạt giải từ những cuộc thi sắc đẹp “chuyển ngành” sang là những người có “thương hiệu” hoa khôi, hoa hậu... đương nhiên sẽ là siêu mẫu - nhiều cô cho biết đó là con đường tắt nhanh nhất và hiệu quả nhất nhưng phải chịu tốn kém.
Ngả còn lại chiếm đại đa số là những cô gái trẻ có chiều cao và nhan sắc xuất thân từ khắp nơi, trong đó nhiều cô từ nông thôn chỉ mới lên thành phố trong thời gian ngắn; họ kỳ vọng một sự đổi đời bằng chính vóc dáng của mình.
Tôi còn nhớ câu chuyện mà N. kể cho tôi về con đường đưa cô trở thành “siêu mẫu”: sau nhiều lần thuyết phục với “công nghệ lăngxê” của ông bầu A., N. và hai cô nữ sinh có vóc dáng người mẫu đồng ý ký hợp đồng với điều kiện: tỉ lệ giải thưởng cuộc thi người đẹp cũng như những show diễn sau khi “đăng quang” đều chia theo 3/7, người mẫu: 3, bầu: 7! Công việc lăngxê không phải từ Sài Gòn hoa lệ mà từ những cuộc thi sắc đẹp khu vực ĐBSCL.
Dưới “tài năng” của bầu A., cả ba cô gái thị thành lần lượt được “hóa thân” thành gái quê mộc mạc, sự dàn dựng kỹ đến từng chi tiết, giọng nói, điệu bộ... N. rất lo lắng vì cô sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn thì làm sao trong thời gian ngắn lại có thể trở thành... thôn nữ! Nhưng bầu A. cam đoan “không đậu không ăn tiền!”.
Và quả thật trong kỳ thi đó N. đoạt danh hiệu cao với tư cách “thí sinh đến từ tỉnh B. (!?). Theo đúng “luật chơi”, giải thưởng 30 triệu đồng thì N. chỉ nhận 3/10, nhưng một “thương hiệu” hoa khôi đã đủ để đưa cô bước lên sàn catwalk một cách rực rỡ... Hiện nhóm của bầu A. liên tục săn lùng khắp hang cùng ngõ hẻm, từ thành thị đến nông thôn để truyền bá “công nghệ lăngxê” này.
Những chương trình thời trang lớn luôn được mọi người chú ý khi có tên hoa hậu đến từ ĐBSCL..., hoa khôi trong cuộc thi người đẹp (xứ này xứ kia) hay giải nhất cuộc thi siêu mẫu... Thương hiệu càng cao, tiền chảy về càng nhiều, vì thế hằng năm công ty T luôn là nơi tiên phong đứng ra tổ chức những cuộc thi sắc đẹp, tìm kiếm người đẹp với chiêu thức “người đẹp trao tay”.
Các cô người mẫu muốn đoạt giải cao phải biết điều, ngoan ngoãn làm việc cho công ty, đi “tiếp khách” cho công ty, bất chấp cả tiết hạnh để được đứng lên bục cao nhất! Cả một danh sách dài những hoa hậu, hoa khôi, siêu mẫu đều “ra lò” từ công ty T. Trong một lần đến công ty T, tôi đã nghe anh D. - người đứng đầu công ty - hùng hồn tuyên bố với một siêu mẫu: “Em thi chắc chắn sẽ đoạt giải nhất khu vực, mà nhất khu vực thì tệ lắm cũng có giải toàn quốc...”.
Cô người mẫu trẻ đẹp nũng nịu: “Nhưng em làm gì đủ chiều cao...”. Bầu D. lật bài luôn: “Cái đó không quan trọng, anh quyết định tất cả, giám khảo là do anh thuê về mà...”. Trước cuộc thi “hoa hậu T...”, hàng loạt người mẫu thuộc hàng top ở Sài Gòn như H., T., M.... sau khi đăng ký đã tẩy chay cuộc thi này vì thông tin trong hậu trường đã xì ra: giải thưởng đã được “trao tay” từ khi còn ngoài vòng sơ khảo...
Người mẫu N., 21 tuổi, trong tay đã có đến 11 giải thưởng từ các cuộc thi hoa khôi, hoa hậu, siêu mẫu. Cô vẫn sống trong vòng tay gia đình và ngày ngày vẫn đến với giảng đường đại học. N. tâm sự: "Tôi đã tham dự nhiều cuộc thi hoa khôi, hoa hậu, siêu mẫu khu vực cũng như toàn quốc, tiếp xúc nhiều cô gái trẻ, thậm chí còn rất trẻ, chỉ chừng 16, 17 tuổi. Vậy mà khi tôi hỏi ước muốn sau khi đoạt giải sẽ làm gì, phần lớn đều có chung một câu trả lời: sẽ được những chàng ngoại kiều, Việt kiều, đại gia chú ý và có thể sẽ tiến tới hôn nhân ngay... Người ta đang xem sắc đẹp, vóc dáng như một trò mua bán. Mà thực tế không thể khác hơn, không cuộc thi sắc đẹp nào hạ màn mà không có những cuộc săn đón rần rần của các đại gia...”.
Thi Ngôn - Chi Giao
(Báo Tuổi Trẻ)