Trợ giúp - Tìm kiếm - Thành viên - Lịch ghi nhớ
Phiên bản đầy đủ: Tui nhớ Sài Gòn quá bà con ạ
Quang Dũng Fan Club > Public > Chia sẻ tâm sự
beRuoi
Đang là mùa mưa, ngày nào cũng như ngày nào sáng che dù đi trưa che dù về, khuya lại che dù đi làm, sáng sớm lại che dù về nhà. Chiếc dù là món qùa của 1 người bạn, đôi lúc nó làm chạnh lòng mỗi khi mở tủ nhìn thấy bộ áo mưa, cũng là món quà cuối cùng nhận được từ bố trước khi đi. Nhưng mà mưa ở Nhật chỉ lất phất, rất nhẹ mà lại rất lâu, nó làm quần áo ướt từ từ và mình thì... lạnh từ từ. Thành thử nhớ mùa mưa Sài Gòn, ào qua, rồi hửng nắng rất nhanh, mộc mạc như chính người Sài Gòn, những con người đã sống cùng mình 20 năm. Cũng có người chỉ thoáng qua một khoảnh khắc vội vã, một thời gian ngắn ngủi, mà dư âm để lại thật lâu, thật sâu. Bây giờ những người chung quanh cũng đứng ở những vị trí đó, cũng thầy cô, cũng bạn bè, cũng có người là của riêng mình, nhưng khoảng cách thì thật xa, và khi không gặp nhau thì trong lòng vẫn rất phẳng lặng.

Đi chơi đêm ở Sài Gòn thật là vui, cả một lũ con trai con gái phóng xe ào qua xa lộ, tạt vào 1 hẻm phố nào đó, cùng ngồi xổm dưới đất xì xụp húp cháo lòng, hì hụi cuốn bò lá lốt, bánh tráng, bún gạo, hoặc "sang" hơn thì ngồi ghế nhựa xắn bột chiên, cũng có khi co ro trong cơn mưa lạnh cắt da cắt thịt bẻ từng hạt ngô nướng, xúc từng muỗng bắp xào. Có khi đắm mình vào dòng chảy của âm thanh trong một phòng trà nào đó, có khi vui, khi buồn lại kéo nhau đi uống đến quên giờ về, quên rằng hôm nay không mang bằng lái và xe thì cũng đã cạn xăng. Và cũng đã có một khi hí hoáy đạp đến mỏi chân một con vịt trên chiếc hồ Đầm Sen lộng gió, và lặng người nhìn ánh điện đêm Sài Gòn trong mắt người đối diện, từ trên cao, trong cabin của chiếc đu quay. Và một lời hứa biết chắc không bao giờ được thực hiện, về một bài hát rất đỗi yêu thương trên mặt sân ấy, nơi mà những con bồ câu chung thủy vẫn bên nhau đi về. Những ngày đó, dẫu vui, dẫu buồn, thì cũng đã khắc thật sâu trong kí ức, thành những kỉ niệm không thể nào quên.


Bây giờ tìm đâu cho ra dù chỉ là một khe hở thật bé xuyên qua không gian và thời gian, để có thể nhìn thấy lại dù chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi của những ngày đó? Bây giờ một ngày 24 tiếng, đã đứt 14 tiếng cho những trăn trở lo toan, 7 tiếng đễ trằn trọc và 3 tiếng để làm tất cả những việc cần thiết nhất trong cuộc sống con người. Cuộc sống nhỏ hẹp đến kì lạ. Con người cô độc bỗng trở nên yếu đuối đến nhu nhược. Nếu không phải là ở đây thì chắc chắn đã không phải nhún nhường nhận một cái lỗi không phải của mình như thế. Có phải tính cách của mình đâu.

Đã lâu có được ngày nghỉ để hồi tưởng và để cười chính mình. Dĩ nhiên ở đây là phaỉ thế. Thức ăn phải là thứ đóng hộp và có bịch thuốc chống ẩm bên trong. Thức uống phải có hóa chất bảo quản và mùi vị thì... ngọt không thể chịu nổi. Sống ở đây là phải bận rộn, ra đường đi công chuyện xách 1 hơi 4, 5 cái giỏ là chuyện bình thường. Ngủ trên xe điện là chuyện bình thường, lầm lũi làm việc 8 tiếng trong đêm là chuyện bình thường. Nhưng những điều tưởng là bình thường đó, dù đã thành thói quen, vẫn không thể xóa đi nếp sống cũ ngày trước. Bởi thức ăn nhạt nhẽo quá, nên nhớ những mùi vị đặc trưng của những bữa cơm gia đình, những món quà vặt quen thuộc. Bởi con người đi lại trên phố dù có chạm phải nhau thì cũng làm thinh bỏ đi nên lại buồn cười nhớ những cuộc cãi vã vớ vẩn thỉnh thoảng bắt gặp trên đường ngày trước. Bởi những lao công, dọn rác cũng kè kè cái alô rất mới và rất mốt (điện thoại CDMA là free muh) nên lại nhớ vẻ mặt "nể nang" của mấy đứa bạn sinh viên tỉnh khi lần đâu thấy mình xách cái điện thoại "đập đá" của ông bô vào lớp noel18.gif

Ngày gần hết rồi mà dòng người trên phố không có dấu hiệu thưa đi. Chính mình đêm mai cũng sẽ lại phải hòa vào dòng chảy đó và khuất dạng trong toa xe điện đông nghẹt người. Thôi thì tự khuyên mình chớ nghĩ nhiều nữa. Phải làm cho hết những việc cần làm, vì những thứ mình mong muốn. Vậy thôi.
iamchantinh
Chài chài - chị ruồi nhà ta ngó vậy mà văn chương đầy người nhỉ noel04.gif noel04.gif noel04.gif
TeddyDung
Sài Gòn hai chữ thân thương chỉ có những người xa xứ tha hương mới có thể cảm nhận được hết cái ý nghĩa ngọt ngào và huyền bí của nó. Cám ơn BeRuoỉ đã thay mặt cho chúng tôi để viết ra những cảm xúc mà chúng tôi đã và đang sống rất nhiều năm ở khắp mọi miền trên thế giới. Mặc dù Sài Gòn bây giờ chắc vô cùng khác lạ với những gì chúng tôi đã sống qua, nhưng cái nắng sớm chiều mưa với những tàng cây phượng vĩ sẽ không bao giờ chết trong ký ức.

Đã đươc 2 tháng rồi kể từ ngày chúc mừng em đi du học bên Nhật. Chị mong là với sự bận rộn em sẽ quen dần với đời sống mới để thời gian trôi nhanh cho đến ngày vinh quy bái tổ... Hãy cố lên các fans của anh Dũng sẽ luôn ủng hộ tinh thần cho em..
PhienDaSau
Sống trong một khung cảnh quen thuộc sau một thời gian dài chúng ta dường như quen dần với những cành vật đó để rồi trở nên thờ ơ và không còn cảm nhận được những cái đẹp và giá trị của cảnh vật cũng như con người xung quanh chúng ta. Có đi xa chúng ta mới cảm nhận được cái đẹp của VN nói chung và của Sài Gòn nói riêng. Cái vẻ đẹp tuy không xa hoa tráng lệ như các thành phố lớn trên thế giới nhưng nó chứa đựng bao nhiêu kĩ niệm của một thời. Từng phiên chợ đông đúc mỗi buổi sáng, từng dòng xe cộ xui ngược ồn ào và mất trật tự, từng quán cóc vỉa hè, những khuôn mặt lam lũ của những người lao động sạm nắng, tiếng dép lê lết trên lề đường của những em nhỏ bán vé số... những hình ảnh thật bình thường, thật giản dị nhưng đầy thân thương. Có đi xa mới thấu hiểu được ý nghĩa trọn vẹn của 2 chữ "quê hương"....
MaiYeuNguoi
Chỉ có xa xứ mới cảm nhận được hết nỗi niềm nhớ nhung quê nhà, lần đầu tiên về lại Saigon, tôi không muốn rời xa dù đã ở lại đó một thời gian khá dài, ngày ra phi trường tôi đã khóc như một đứa trẻ. Tôi nghĩ mình sẽ không về nữa để khỏi phải có cảnh tiễn đưa...nhưng trong lòng vẫn khát khao được về, cho đến bây giờ mỗi lần đặt chân đến Saigon, tôi vẫn còn cái cảm giác như ngày nào, hồi hộp, nôn nao, mong ngóng gặp lại những người thân đang đón mình. Cái cảm giác như mình đang thật sự được trở về mái nhà với khung cảnh thân thiết xung quanh và nghe rõ ràng là ngôn ngữ của mình dù là ở xa xa.
Cuộc sống xa nhà tuy bận rộn nhưng cũng có những lúc thấy buồn, lạc lõng những lúc này cảm thấy nhớ gia đình, bạn bè, ngay cả những người chỉ thoáng qua chốc lát...bây giờ mấy người bạn thân mỗi đứa một nơi. Nhớ những nơi mình đã đi qua và mỗi nơi đã để lại cho mình một kỷ niệm nho nhỏ dù là buồn vui cũng làm cho mình thấy ấm cúng mỗi khi hồi tưởng lại.
Thiết nghĩ mọi người xa quê ít nhiều đều có những cảm giác này, thật gần gũi rất khó tả. Mong BeRuoi cố gắng vượt qua, mấy năm bận rộn học hành qua nhanh, em sẽ được về Saigon luôn. Còn tất cả các bạn tha hương ở khắp nơi trên thế giới, các bạn sẽ không đơn độc đâu, tại vì còn có nhiều người đồng cảnh, cùng trải qua, cùng thấu hiểu, cùng chia sẻ, cùng ủng hộ tinh thần cho nhau và tại vì mỗi người chúng ta đều có 1 trái tim Việt Nam yêu thương, đậm tình cảm lúc nào cũng nhớ về quê nhà cho dù là ở đâu.
lovely_ngamsao
Tuy chưa được vào SÀI GÒN nhưng me cũng hiểu đươc tâm trạng của những đứa con xa quê , khi ở nhà chăc mình chỉ mong được đi đâu đó cho thoải mái nhưng khi đi lâu rồi thì mới thấy nhớ . sad.gif t9.gif
quangdungnumberone
t9.gif noel30.gif chị duồi làm dăn hay qué. em đọc xong rùi mún khóc luôn. chắc ở bển khóc nhiều lém hen.
đọc xong bài của chị cái tự nhiện em thêm yêu Sì-gòn qué, cám ơn chị nghen.
ráng học nhanh đi rùi dìa đây t3.gif nghen
BeHang
Chị iu dấu ơi!
Chị hãy cố lên nhé!
6 năm- khoảng thời gian không ngắn mà cũng không ngắn...nhưng rồi cũng tới lúc chị tốt nghiệp và trở về VN, để rồi lúc đó lại:
QUOTE
Đi chơi đêm ở Sài Gòn thật là vui, cả một lũ con trai con gái phóng xe ào qua xa lộ, tạt vào 1 hẻm phố nào đó, cùng ngồi xổm dưới đất xì xụp húp cháo lòng, hì hụi cuốn bò lá lốt, bánh tráng, bún gạo, hoặc "sang" hơn thì ngồi ghế nhựa xắn bột chiên, cũng có khi co ro trong cơn mưa lạnh cắt da cắt thịt bẻ từng hạt ngô nướng, xúc từng muỗng bắp xào. Có khi đắm mình vào dòng chảy của âm thanh trong một phòng trà nào đó, có khi vui, khi buồn lại kéo nhau đi uống đến quên giờ về, quên rằng hôm nay không mang bằng lái và xe thì cũng đã cạn xăng. Và cũng đã có một khi hí hoáy đạp đến mỏi chân một con vịt trên chiếc hồ Đầm Sen lộng gió, và lặng người nhìn ánh điện đêm Sài Gòn trong mắt người đối diện, từ trên cao, trong cabin của chiếc đu quay.

..phải không nào t4.gif
con_be_langthang
đọc wa những gì bé ruồi viết mà bé còn thấy chạnh lòng...

bé thì lại không được những kĩ niệm như vậy vì đã đi từ bé rồi...

chỉ có thể hiểu wa những giòng thơ và truyện mà thôi...

hic hic...
Misa
Rất thông cảm với với Ruồi em, hồi anh ở Nga cũng thế! Buồn, nhớ SG nhưng không có được ủy mị quá nhá! Mục tiêu trước mắt là học sau này về SG tha hồ mà đi chơi, rolleyes.gif Lúc đó nhớ kiu anh đi t3.gif nhá!
MM
Một cảm giác chân thật, từ lâu tôi tưởng như mỗi mình mình cô đơn trong cái cảm giác nhớ quê hương da diết... một cảm giác khó có thể nói được... cảm ơn bạn.
chuthongphai
Đọc bài của các vị làm tui
Hẹn chừng nào dzìa SGN chúng ta cùng rồi đi phòng tra coi QD nha ....
KenNeTh284
Em cũng chưa được gặp chị Ruồi bao giờ chỉ có thể 8 trên dd thoai nên em rất mong sẽ được đi nhậu và đi coi anh D hát với chị khi chị về SG !!! Đừng bùn nhe chị !!!
BangGia
BG tuy không ở SG nhiều nhưng mà cũng nhớ,nhất là đi ăn lẩu dê và đi họp mặt lần 1,đi tùm lum tá lả t4.gif cũng mong 1 ngày về lại chốn xưa,họp mặt,gặp lại mọi người:)
Beruoi chằn lắm hehe,mà KenNeTh284 mới có 15t nhậu nhẹt gì chứ?Hông đc nhen.(mắc công người ta nói forum dạy thêm nhậu nhẹt là chít đó t4.gif)
To sis CHP:Sis dạy hư người ta kìa..........
chuthongphai
QUOTE(BangGia @ Oct 15 2005, 11:14 AM) *
BG tuy không ở SG nhiều nhưng mà cũng nhớ,nhất là đi ăn lẩu dê và đi họp mặt lần 1,đi tùm lum tá lả t4.gif cũng mong 1 ngày về lại chốn xưa,họp mặt,gặp lại mọi người:)
Beruoi chằn lắm hehe,mà KenNeTh284 mới có 15t nhậu nhẹt gì chứ?Hông đc nhen.(mắc công người ta nói forum dạy thêm nhậu nhẹt là chít đó t4.gif)
To sis CHP:Sis dạy hư người ta kìa..........

Trùi ui, tui dạy hư con nít khi nào ph34r.gif
Cái hình đó là "uống nước" chứ có bia bọt gì đâu...
Ken nó uống Coke hay Pep hay "Bò húc" cũng được hết mà, phải không Ken? noel18.gif noel18.gif
CHUYEN CUA TOI
sad.gif HÔM NAY BÂU` TROI` CALI BUÔN` LAM` SAO ?
THOI` TIÊT' CUA~ MAU` THU,MA` SAO GIÔNG' NHU* MUA` DÔNG.
VO*I' NHIÊT. DÔ. 63 DO.F GIO' HIU HIU LANH LANH.TÔI CÂM~ THÂY' BUÔN` VA` TRÔNG' VANG' LAM` SAO ÂY' .NHU MOT. CHU DÊ` (CHUYÊN. LA. MUA` THU) DEM LIVE SHOW CUA QUANG DUNG~ NGAY` 28/10/05 TAI LA MIRADA THEATER. THANH PHÔ' LA MIRADA,CA 90683
con_be_langthang
i know wut u mean.... hôm nay trời cali thật là ãm đạm.... ngoài hiên mưa rơi rơi....lòng ta đang chơi vơi.....
CHUYEN CUA TOI
unsure.gif Mua CALI, khong buon bang mua SG
khong gac' nho, va` ngo~ hiem~ khong tên.
,Mua CALI khong tinh` thuong xu' nha`,mua SG goi. bao noi~ nho'
Mua nam xua ,mua tu` duong Phan Dinh` Phung`
Qua ga'c nho vao` ngo~ hem chi lang,
mua CALi mua buon mua nho' nha`,mua SG buôn` lam' nguoi` oi
Gio` day mua sg co' con` buon` không em ?
co' bac' phu xe co' hanh` ganh' ben duong`
co' khoi' thuoc bay, co' ly cafe da' vao` nhung~ chieu` rong mua.
Mua CALI, mua lanh mua nho' nha,` mua SG, buôn` lam' nguoi` oi
t25.gif
con_be_langthang
wow..hay wa'...
CHUYEN CUA TOI
Chao` CON BE LANH THANG
Cam on ban da~ khen hay
lam tui day dzui wa'
beRuoi
Trời vẫn còn nóng ghê người thế mà hôm qua công ty nhận 1 hơi 4, 5 cái thiệp Tàn thử(*) của bạn hàng. Nghĩa là gần sang thu. Nghĩa là sắp sang đông. Ôi chao nỗi kinh sợ cái lạnh âm 2 độ C của mùa đông lạnh nhất trong vòng 20 năm qua vẫn chưa quên được thế mà lại sắp một mùa nữa rồi. Áo chim cò dép lẹp xẹp nón vành chưa diện được bao lâu đã sắp phải dẹp vô thùng mà máng vào người 2 kí áo lông (huhu).Rồi sẽ là những ngày lạnh đến nỗi chỉ thèm gặp nhau để tìm cái ấm không phải từ lò sưởi. 1 năm 4 mùa mà trôi qua nhanh như chiếc lá rẻ quạt đầu phố rơi vội qua kẽ tay. Mới ra xanh biếc hồi tháng tư, sắp tới đây sẽ vàng úa. Cái nắng chưa bao giờ chói chang cũng sẽ bị che đi bởi những quầng mây xám nhờ nhờ chực vỡ ra thành tuyết rơi xuống làm ướt tóc. Khắc nghiệt.

Sống ở Sài Gòn có bao giờ để ý bước đi của thời gian, mùa mưa rồi lại mùa nắng xoay vòng lặng lẽ. Dăm ba đợt gió se lạnh thế là nắng vàng bừng dậy gọi những chậu mai thức giấc. Bánh tét thịt kho và mùi nhang trầm quyện từng góc phố, từng con hẻm. Xúng xính áo mới đi chúc tết, rồi chạnh buồn thêm 1 tuổi làm cong thêm vai gầy của mẹ, mà con thì còn bé bỏng thế này... Cái buồn ranh mãnh len vào niềm vui. Thế mà vẫn vui. Tháng 8 tháng 9 dẫn em đi mua lồng đèn, long lanh ánh nến rồng rắn lên mây. Em thi đậu rồi, thành bác sĩ tương lai, nhớ chăm sóc bố mẹ. Em cũng lớn lên mà chị không hay, bởi ích kỉ chạy theo những mối quan tâm bên ngoài gia đình, người dưng khác họ, ếch thật! Xa nhà mới biết mình đã vô tình đánh mất rất nhiều niềm vui.

Sắp thu rồi. Không biết ngày khai giảng các em có còn háo hức lật trang vở mới, xách chiếc cặp mới, bộ áo dài mới. Năm nay ai bao vở cho em? Mùa hè rồi ai chở em đi hồ bơi vọc nước? Tết năm sau ai sẽ xuống lai cái quần tây cho em mặc? Mười ba tuổi rồi chắc cao nhanh lắm! Những lo toan từng là phiền toái ngày xưa giờ trở thành khao khát. Nhớ nhà.

Sài Gòn bây giờ sao hở em? Đường sá ngày càng đông đi dzí người iu đừng chạy nhanh quá té lọi giò hổng ai kíu. Beef steak bên này ngon lắm nhưng của Nam Sơn dù có dai vẫn ghiền hơn. Bia Asahi với Kirin còn lâu mới bằng Ken. Hôm nọ đi ngắm pháo hoa lùng được 5 chai Ken hiếm hoi vui hơn cả khi nhận bộ kimono sếp tặng. Chả biết sao... mình quay quắt tìm hàng ngàn niềm vui, cười khản cả giọng với nó nhưng thấy giả tạo, miễn cưỡng quá. Hay niềm hạnh phúc thực sự mình bỏ quên nơi kia rồi?

Nhớ chỉ để nhớ vậy thôi, anh nhỉ? Tử Cấm Thành của anh to cao đường bệ quá, làm sao anh hiểu nỗi nhớ mong manh khắc khoải của em.


*Tàn thử: nghỉa gốc là những ngày nóng nực còn sót vào đầu mùa thu. Thiệp Tàn thử giống như thư hỏi thăm sức khỏe, công việc làm ăn, người Nhật vẫn thường gửi cho nhau để duy trì quan hệ làm ăn.
Đây là phiên bản "lo-fi" của nội dung trang chính. Để xem phiên bản đầy đủ với nhiều thông tin hơn , xin hãy nháy vào đây.
Invision Power Board © 2001-2012 Invision Power Services, Inc.