Trợ giúp - Tìm kiếm - Thành viên - Lịch ghi nhớ
Phiên bản đầy đủ: Chuyện của "ngôi sao"
Quang Dũng Fan Club > Góc dành cho Fan's QD > Tin tức - báo chí
babyfish
TT - Thế giới của “ngôi sao” bao giờ cũng hào nhoáng bên ngoài với cảnh lên xuống xe hơi bảy chỗ đời mới, tiền hô hậu ủng với đám đông thần tượng, lại thu hút bởi những câu chuyện đồn đại, thêu dệt... Song, thử một lần chạm tay vào thế giới ấy, cảm giác về sự vắng lặng, mong manh vẫn mạnh mẽ đến không ngờ...

Sao trong hậu trường

Rời khỏi xe hơi sang trọng, ngôi sao vẫn phải bước vào một hậu trường nhỏ hẹp, đồ đạc chất lỉnh kỉnh. Bên trong rạp Hưng Đạo có hai phòng hóa trang, một dưới đất và một gác nhỏ phía trên. Có mặt tại đây cả chục đêm liên tiếp, chúng tôi nhận thấy như có một qui luật bất thành văn: ngôi sao không bao giờ đặt chân lên gác. Còn những vai tì nữ, quân hầu, lão, nghệ sĩ đóng vai nhỏ dù vào rất sớm vẫn tự giác leo lên phòng hóa trang ở bên trên.

Một đêm diễn có đông ngôi sao trẻ, một nghệ sĩ ưu tú lớn tuổi đã mở hộp hóa trang của mình ra rồi, thấy sao vào liền nhanh chóng thu xếp, lặng lẽ dọn lên gác. Một nghệ sĩ từng một thời rực rỡ, nay qua thời, thấy sao trẻ xuất hiện vẫn phải “biết điều” đứng lên nhường ghế khi thấy xung quanh hết ghế ; vậy mà sao cứ ngồi tỉnh bơ.

Khi đem nhận xét này hỏi một nhân viên hậu đài có tuổi, bác xác nhận: “Mấy người trẻ bây giờ như thế nào đó, không chú ý đến người lớn, nói thì sợ mích lòng, có việc họ không kêu là mình đói. Cách đây vài năm, khi thấy Bạch Tuyết vào, Út Bạch Lan tính nhường ghế nhưng đã có người nhanh chân tìm thêm ghế mang đến. Bạch Tuyết rất tử tế chào hỏi, một điều chị Út hai điều chị Út chứ không vô tâm vô tình, không biết trước sau...”.

Không bao giờ thấy sao tự xách hộp hóa trang. Đi cùng sao không bao giờ có dưới hai người phụ giúp, chưa kể sau đó có thể xuất hiện thêm 5-10 người làm tăng thêm sự chật chội của phòng hóa trang nhỏ xíu vốn luôn quá tải. Chuyện làm mặt, làm tóc, mặc phục trang của sao luôn có sự chăm sóc cực kỳ chu đáo của vài người một lúc - từ người của đoàn, người nhà của sao đến khán giả ruột của sao vào chơi.

Không chỉ được khán giả vào hậu trường tặng đồ ăn thức uống, có sao còn được khán giả tặng đồ diễn, mời vợ chồng con cái sao đi du lịch biển... Trong sự nuông chiều đó, có sao rất chảnh, không đến đúng giờ, có khi còn “xù” hát bất ngờ... Chúng tôi từng chứng kiến: gần đến giờ kéo màn, cả đoàn lo sốt vó, hết người này đến người khác tìm ông bầu hỏi V.L. đến chưa, có chịu đến không?!

Cũng ngôi sao này đã để lại bao nhiêu điều tiếng trên phim trường quay video cải lương lẫn cuộc sống riêng tư. Anh đi quay thường xuyên có thêm 5-7 người bạn nam theo cùng: người che dù, người rót nước, người cầm gạt tàn thuốc... Anh còn chứng tỏ vị thế sao bằng cách phân vai cho người này, bỏ vai người kia.

Người ta còn đồn sao này xây một ngôi biệt thự hoài không xong, cứ nửa chừng là đập bỏ xây lại vì vừa “kết” một kiểu khác đẹp hơn… Chuyện đồn đại thật không đáng quan tâm. Song chuyện đòi catsê trên trời, cả đoàn quay bị ảnh hưởng bởi phải lo cho êkip đông đảo của sao; chuyện sống bê tha, hủy hoại từ ngoại hình, sức diễn đến giọng ca... là có thật.

Một nghệ sĩ ưu tú nhận là chỗ thân thiết với V.L. nói: “Tôi như người anh của nó nhưng tôi thấy nhiều chỗ nó không được. Nhiều lần kêu nó đi quay giúp người ta, tôi thấy nó không biết nghĩ đến những nghệ sĩ khác đang khổ. Nó không làm chủ được bản thân. Tôi muốn có ngày đột nhập nhà nó giữa lúc nó đang bê tha đánh cho một trận vì tội không biết giữ gìn sức khỏe, tinh thần phục vụ nghệ thuật...”.

Sân khấu đìu hiu vắng khách, có mặt ngôi sao là hậu trường, sàn quay, khán phòng có không khí hẳn lên. Song, có ngôi sao, sự thầm lặng của một tập thể lại càng thầm lặng, sự vất vả của đông đảo nghệ sĩ bên dưới khổ vì đồng lương chết đói càng nổi bật hơn. Có ngôi sao, có sự hời hợt với những đêm diễn chạy nhiều show, có sự cao ngạo coi việc xuất hiện của mình là ban ơn... càng làm tôn lên sự say mê, quí trọng từng đêm hát, luôn chăm chút kỹ càng cho vai diễn của dàn diễn viên phụ.

“Khoảng trống” của sự nổi tiếng

Một buổi tập tuồng. Nghệ sĩ Thoại Mỹ đài các bước xuống từ chiếc ôtô bảy chỗ. Bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ và những lời trầm trồ dành cho cô. Một đám đông nhỏ ngay lập tức tụ tập về phía cô. Vài giờ sau, bên trong rạp Hưng Đạo, Thoại Mỹ một mình lặng lẽ ăn cơm hộp giữa khán phòng mênh mông.

Một lời đùa đối lập cảnh hào nhoáng “ngoài đường” với hiện tại... hắt hiu đã khiến ngôi sao này bộc lộ những nỗi niềm sâu kín: “Nghệ sĩ coi rần rần bên ngoài như vậy nhưng phần đông là cô độc, bởi hạnh phúc khó giữ quá, tìm người chia sẻ chẳng dễ, có chuyện nói ra sợ người ta cười, mất danh dự.

Mình đi hoài, đâu giống như người bình thường, phần đông lại đến với mình từ cái vẻ bên ngoài chứ hiếm khi vì chính bản thân mình. Không biết bao nhiêu lần rồi, lúc khán giả đã về hết, đi hát về tôi một mình đối diện với bốn bức tường, thèm một người để nói chuyện đến phát điên. Nhiều lúc đói mà tôi lại chẳng muốn ăn, thèm không khí một bữa cơm gia đình kinh khủng, phải kêu người giúp việc xuống ngồi cùng ăn. Nhưng có lúc họ cũng ăn trước hay sau mình, phải năn nỉ: ăn cơm đi cho tui ăn với...

Người ta nói “làm dâu trăm họ”, nghệ sĩ chẳng biết làm dâu bao nhiêu họ; càng nổi tiếng càng dễ bị chỉ trích. Trong lòng có chuyện buồn lo thúi ruột, người thường chuyện nóng nảy dễ xảy ra, mình thì chẳng dám bộc lộ cảm xúc, sẽ bị đánh giá ngay. Ra đường bị khán giả chèo kéo khiếm nhã, bị người ta đụng xe không thèm xin lỗi, tức muốn chết cũng không dám chửi cho hả giận. Có khán giả gọi điện đến nhà không gặp mình vài lần, lần sau gặp mắng như tát nước “đi gì đi hoài, bận gì bận hoài”.

Tiền bạc mình cũng lúc có lúc không. Gặp những lúc xui rủi, đau bệnh dài ngày, túng thiếu đâu có ai biết. Nhưng nổi tiếng rồi lúc nào mình cũng bị cho là thừa tiền. Ra đường lùi xùi cũng bị chê, mua đồ trả giá bị trề nhún “nghệ sĩ không có tiền mà bày đặt”. Nhiều khán giả nhìn nghệ sĩ nổi tiếng kỳ lắm.

Một lần đi taxi, tôi gọi điện về nhà nói không ăn cơm vì thèm xôi, đang đi kiếm những xe xôi bán dọc đường mua ăn. Tài xế cứ nhìn tôi qua gương cười hoài. Không chịu nổi, tôi phải hỏi xem vì sao. Anh ta hỏi đi hỏi lại “cô ăn xôi lề đường thiệt hả, tôi tưởng cô chỉ ăn cao lương mỹ vị thôi chứ”.

Vừa buồn cười vừa tức, tôi bảo mình cũng chỉ là người bình thường tại sao lại không được ăn xôi. Mua cho tôi hai gói xôi, tôi ăn hết ngon lành ngay trên xe, anh tài xế đã không lấy tiền xe lẫn tiền xôi. Còn những khi lưu diễn, ngồi ăn một tô hủ tiếu gánh thôi người ta cũng chỉ trỏ. Sáng ra còn nghe “hồi tối bả ăn hủ tiếu của bà Năm kìa” như một sự kiện lạ...”.

Cũng từ sự thấu hiểu đời mình đời người ấy, một nữ đồng nghiệp đã bênh vực V.L.: “Thật ra anh em trong giới trách ảnh tự làm hại chính mình nhưng cũng thương V.L. lắm. Nhiều khi đến nhà thấy ảnh lụi hụi tự nấu ăn, rất buồn. Hát xong một tuồng là mệt lắm, nhưng đi hát trong thành phố hay đi tỉnh về lẫn khi đau bệnh, ảnh cũng lụi hụi một mình như thế. Anh em, con cháu thì còn có gia đình riêng của họ; mướn người giúp việc thì mình đi hoài, đâu thể giao nhà cho người ta. Ảnh có chuyện này chuyện kia chắc cũng vì buồn quá!”.

Vũ Luân, một nghệ sĩ trẻ có tiếng là biết lo cho nghề, tính tình, cách sống “coi được” (theo những người trong nghề), cũng nói về những khoảng trống trong thế giới tình cảm của các ngôi sao: “Người ta nói nghệ sĩ một khi đã được hạnh phúc từ sân khấu, được tình cảm thương mến từ khán giả thật nhiều thì sẽ phải mất hạnh phúc trong cuộc sống riêng tư.

Mình thường xuyên đối diện với bốn bức tường trong phòng, có chuyện không biết nói với ai, nói họ cũng không tin, không hiểu. Mọi vui buồn mình trút vào cái máy chơi game đến như chai cả cảm xúc...

Trước đây mình sĩ diện nghệ sĩ, mua sắm toàn đồ hiệu, xài tiền không cân nhắc. Bây giờ mọi sức lực mình đều trút vào đoàn hát, vào nghề và lo cho gia đình với mẹ già và anh trai bị bệnh, không quan tâm đến bù khú, bài bạc vì đó không phải là cách giải quyết sự cô đơn, trống vắng. Suy nghĩ của mình cũng thoải mái, đơn giản hơn, nếu cần thiết mình cũng đi xe ôm như mọi người chứ không ngại”.

Người ta thường bảo có nghề thì phải có nghiệp. Nhưng giá mà khán giả chỉ yêu nghệ sĩ khi họ trên sân khấu, đón nhận họ bình dị trong đời thường; người nghệ sĩ cũng tự mình thoát khỏi cái vòng hào quang hào nhoáng nhưng phù du khi trở về đời thật, thì có lẽ cái nghiệp của người nghệ sĩ sẽ phần nào bớt được coi là nghiệp nặng!...

HÒA BÌNH (theo Tuổi Trẻ)
quangdungnumberone
cái vụ này báo nào cũng nói hết mà, công nhận diễn đàn mình 8 thiệt
mà đọc cái này hay thiệt ha. Mình cũng từng đi coi chị Thoại Mỹ hát mà sao đâu có chảnh như trong đây nói đâu.
COIYEUNGUOI
Minh da gap chi Thoai My ngoai doi roi, trong Chi Thoai My binh di va de thuong lam cac ban oi. Khong ngo noi tieng nhu chi Thoai My ma van phai co nhung noi niem sau kin buon nhu vay. QDno1 dung noi chi My chanh nhe, khong co nhu vay dau. Bai viet nay la noi long cua tat ca cac ngoi sao. Minh nghi tam su nay khong nhung la tam su cua cac nghe si cai luong noi tieng ma con la noi niem chung cua tat ca cac nghe si moi linh vuc nghe thuat. Moi nguoi nen ung ho nhe.
chuthongphai
Troài ơi, lạc từ Mỹ sang Ấn Độ roài. rolleyes.gif rolleyes.gif
TeddyDung
QUOTE
tam su nay khong nhung la tam su cua cac nghe si cai luong noi tieng ma con la noi niem chung cua tat ca cac nghe si moi linh vuc nghe thuat
.

Ánh đèn màu, cuộc sống của nghệ sĩ sau bức màn nhung, chúng ta luôn nghe nói về sự cô đơn và nỗi niềm u buồn sâu kín của họ. Nhưng trên thế giới này, còn có biết bao nhiêu con người với những nỗi thống khổ và tuyệt vong. Họ không hề được một cái nhìn của ai cũng không bao giờ có ai biết đến họ. Họ đến và đi trong sự âm thầm không ai hay biết. Còn nghệ sĩ, những người được lãnh hưởng biết bao trân quý của quần chúng. Dù đối với họ chỉ là những hào nhoáng trên sân khấu, nhưng đó vẫn là ân sủng và phước huệ mà họ đã có hơn vô vàn những người bình thường khác. Còn sống như thế nào làm sao để đối diện với thực tại thì điều đó tất cả chúng ta đều phải trải qua. Có ai trong chúng ta tự bảo rằng mình không có những lúc vô cùng cô đơn với trùng điệp u buồn.. Nhưng chúng ta đều phải tự tìm cho chính mình một con đường sống để luôn cố gắng vươn tới.

Nói như thế không có nghĩa là chúng ta không hiểu và thương xót cho nghệ sĩ. Chúng ta cảm nhận được nỗi niềm của họ vì chính chúng ta cũng có những nỗi niềm riêng tư đó. Trên sân khấu nghệ sĩ đã sống và cho chúng ta những ảo giác. Họ chuyên chở tâm tư chúng ta đến những chốn ước mơ.. nhưng khi màn nhung đã khép lại, cái ảo giác đó không những là đã chấm dứt với nghệ sĩ mà cả với quần chúng để cùng nhau quay về thực tại với cái đất nước gió lửa của cuộc sống.

Nghề nghệ sĩ cũng như tất cả mọi nghề khác đều có những cống hiến riêng biệt cho đời. Ngệ sĩ trái lại đã được hưởng rất nhiều đặc quyền và ân huệ của công chúng. Họ luôn nên biết trân quý những điều này mà đừng nên tham lam quá để muốn có tất cả....
Đây là phiên bản "lo-fi" của nội dung trang chính. Để xem phiên bản đầy đủ với nhiều thông tin hơn , xin hãy nháy vào đây.
Invision Power Board © 2001-2012 Invision Power Services, Inc.