Sài Gòn đang mùa khô, thèm chút mát lành cơn mưa đầu hạ. Ngày ra đi cũng chưa kịp thấy hạt mưa nào, hóa ra cơn mưa ấy, ở nơi đó, lại là cơn mưa Sài Gòn cuối cùng ta nhỉ?
Osaka dù đang xuân vẫn là lạnh giá đối với 1 con bé chịu lạnh cực kì dở như thế này. Cái rét cứ chực len lỏi qua mấy làn áo ấm mà cắt vào da thịt. Sáng nay lại gặp cơn mưa. Phố xá đầy những tán dù đủ màu và những bước chân vội vã. Lũ bạn cùng trường cũng bung dù ra mà chạy vội về kí túc xá ăn trưa. Hình như chả có ai rảnh mà đứng nhìn mưa như ta nhỉ? Dù sao buổi chiều cũng không có giờ học, cứ đứng thế, ngây người ra, nghe mưa gõ nhịp tí tách như khúc dạo đầu bài hát xưa. Và những cảm xúc đã cũ bỗng chốc kéo nhau về, với một sắc thái khác, bởi con người đã có đôi chút đổi thay nhưng nó vẫn không đổi thay ở chỗ chỉ biết làm người ta đau buốt, mỗi khi Cà phê một mình.
Khi một mình người ta không cần phải che giấu cảm xúc, bản thân có những nỗi niềm gì đều chỉ tự mình đàn vặt mình thôi. Một ly cà phê, một cơn mưa lạnh, cảm giác cô đơn len vào từng ngóc ngách tâm hồn.
Sáng nay cà phê một mình. Sài Gòn chợt mưa chợt mưa. Nhớ em bao nhiêu cho vừa. Em ơi em ơi...
Chả có diễm phúc mà ngồi với ly cà phê như ngày xưa ở cái chốn đắt đỏ này, nhưng cần gì cà phê, chỉ cần cơn mưa này thôi, lòng cũng buồn rười rượi. Buồn vì nỗi gì đây ta ơi? Vì ta cô đơn? Vì ta đang có một cuộc sống khác xưa? Hay vì ta chưa thể quên những gì không nên nhớ?
Sáng nay nghe mưa quanh mình. Trời chợt lạnh như mùa đông. Những cơn mưa rơi ơ thờ, rớt trên cuộc tình mong manh...
Hình như không phải trời lạnh mà chính là trong lòng lạnh giá đó thôi. Ở nơi ta đang đứng đây cái lạnh ngoài trời dù có thể cắt vào da thịt nhưng đâu thể làm lòng ta đau như thế này?... Mà mưa thì đúng là ơ thờ thật, người ta đang lạnh căm thế mà vẫn cứ mải miết rơi.
Sáng nay mây thấp trên đầu. Từng giọt cà phê ngọt đắng. Biết em ra đi thật rồi. Ơ...hờ...
Không gian trở nên nhỏ hẹp bời những vầng mây nặng trĩu sà xuống sát trên đầu. Rét mướt chừng thu lại một khoảng bé nhỏ, chỉ có ta với ly cà phê đắng. Một chút đường, thậm chí một lọ đường cũng chả làm cuộc sống người ta ngọt ngào hơn, nếu người ta vẫn chôn vùi lòng mình trong những ki niệm cũ xưa đã xám xịt màu thời gian, vẫn bám víu lấy chúng như một phần máu thịt của mình.
Không thể nhớ toàn bộ lời bài hát, nhưng tôi vẵn nhớ điệu nhạc chậm buồn, từng nốt từng nốt rơi đều. Không có nốt móc đơn nào cả. Không có gì đẩy nhịp điệu nhanh hơn, cứ thế từng âm thanh kéo cảm xúc chùng xuống. Cho dù những nốt nhạc vẫn nhảy nhót vô tư như chả hề biết đến con người.
Phố xá vẫn đầy mưa, những hạt mưa tí tách trên thềm, và những cây gạt nước trên dòng xe cộ vẫn đều đều dạt qua dạt lại, nhưng chả thể nào xua tan nỗi nhớ được đâu...
25/4/2005