" Chiều xuân nay đã về sao nghe lặng lẽ , cô đơn , trống vắng một mình em với em anh hỡi ...."
Bao giờ lời hỏi thăm nhau của những người dân tứ xứ trên mảnh đất Sài Gòn này cuối năm cũng là " Mày có vé tàu chưa ?" , " Tết này ở lại àh ?" , " Ăn Tết Sài Gòn buồn lắm đó "... Cầm tờ báo trên tay , nghe tin thời sự về các chuyến tàu ,chuyến bay Sài Gòn - Đà Nẵng , em không thể chịu được anh àh . Hơn bao giờ hết , em muốn được về nơi mà em đã ra đi - nơi mà em biết có nhiều người chờ đợi mong em quay về .
Con bạn thân mình thường nói " Người ở lại bao giờ cũng buồn hơn người ra đi vì chỉ đơn thuần nhận quyết định " . Không hẳn vậy đâu anh , anh thử ra đi một lần thôi , bỏ lại mọi thứ nơi quê nhà , đến một vùng đất mới -không một ai bên mình lúc cô đơn thì anh sẽ hiểu cảm giác của em bây giờ .
Đêm Noel đi qua xóm Đạo một mình khi người ta đều đi hand in hand trong cái rét nhẹ của thành phố , giao thừa dương lịch cũng mình em rong ruổi đi bộ trên những con đường trung tâm , đi chơi với lớp đứa nào cũng đi có cặp , em đành từ chối ... Đã từ lâu em có thói quen một mình , đi dạo một mình , ngồi xe bus một mình , đi shopping một mình ...Chỉ vì không có anh bên em .
Bao giờ trở lại ngày xưa anh nhỉ ? Cái ngày mà mình cùng trên xe bus , cùng đi dạo trong đêm hội Phố Hoài , những buổi sáng trên biển ngắm bình minh hay ngồi bên sông cùng uống cà phê buổi sáng . Và cả đêm giao thừa lạnh cóng cùng đi xem pháo hoa , cùng ước nguyện ...Kỷ niệm cứ tràn về , càng nhớ thì càng đau thôi .
" Vì mình xa nhau nên xuân vẫn mãi ru hời chốn nao ..." - Anh đã thấy mùa xuân chưa ?
Chắc chưa đâu nhỉ ? Giờ vẫn còn rét lắm phải không anh ? Có rét bằng cái ngày mình đi ăn sáng dưới mưa không anh ? Em thèm cái rét đó lắm , thèm được mặc áo ấm , được đi dạo dưới cái rét run người và bất chợt vô tình cầm nhầm tay anh trong túi áo ấm của em ...Anh thường nói đùa rằng " có chở em đi đến cùng trời cuối đất anh cũng sẵn sàng chở " . Nhưng đoạn đường đó không bằng phẳng đâu anh , anh biết đó , bây giờ nó là một khoảng cách 1000km , vời vợi ...
" Hãy mang đến những mùa xuân cho em anh ơi , để chim ca hát vương trên cành hoa ......là lúc ta đón nhau trong vườn yêu ....là lúc xuân hát những bài tình ca ..."
Em biết , cảm giác của một người ăn Tết xa nhà buồn như thế nào , nên tốt nhất anh hãy cùng bên gia đình , bên những đứa bạn thân đón Xuân ... Em không quá ích kỉ đến mức để anh vậy được . Dù biết là sẽ rất buồn , nhưng em mong giao thừa chỉ là một cú phone thôi cũng được , không phải điều ước như năm ngoái - anh sẽ đến bên em cùng những bông cẩm chướng vàng - đâu anh ...
" Đón gió xuân em nhớ anh , nhớ tháng năm bên nhau , nhớ ánh mắt yêu thương vấn vương bên em ngày xưa ..." -